Chương 62

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 62

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Không biết là con trai hay là con gái đây?” Nàng nhẹ giọng tự hỏi, lời nói chảy vào tɾong tai Lương Xước.
“Nên là con trai.” Hắn vô cùng khẳng định.
“. . .” Thân thể Lương Trù cứng đờ, nàng nhớ tới ước định ngay từ đầu của bọn họ, nàng vì hắn sinh một bé trai, đứa bé đó sẽ ngồi trên chiếc long ỷ kia.
Lương Trù vẫn luôn không có dũng khí để hỏi hắn vậy thì Lương Cương đang ngồi tạm trên long ỷ phải làm sao đây? Phải dùng lí do gì để kéo nó xuống?
Lương Xước lập tức phát hiện Lương Trù không thí¢h hợp, “Trù Nhi, nàng tin tưởng vi phu, vi phu tuyệt đối sẽ không thươռg tổn Lương Cương.” Hắn trịnh trọng hướng nàng bảo đảm, lời đảm bảo của hắn đánh tan mọi bất an của Lương Trù.
“Vi phu chỉ là cảm thấy nếu con trai thì tốt rồi, chỉ cần sinh một lần không cần lại khiến nàng chịu khổ thêm nữa.” Hắn vốn cũng muốn có nhiều con nhiều cháu, ai biết lại nghe nói nữ nhân sinh con vô cùng hung hiểm.
Khi Tiết Hạ nói thẳng nữ tử sinh sản có bao nhiêu nguy hiểm, hắn đã hạ quyết tâm, hai người bọn họ chỉ cần một đứa là được rồi, cho nên nếu thai đầu là con trai thì sẽ viên mãn, nếu không Lương Trù nhất định sẽ lại gánh vác nguy hiểm thêm một lần.
“Uhm.” Lương Trù gật gật đầu, chậm rãi nói, “Ta cũng cảm thấy con trai tốt, nếu là con gái sinh ra sẽ chịu khổ.” Ngay cả h0àng tỷ được sủng ái nhất của nàng, Lương Vân do Hoàng Hậu sinh ra sau khi về nhà chồng cũng phải chịu đựng trượng phu nạp thêm mấy cơ thiếp, ngày tháng hậm hực không vui. Tuy rằng trên mặt nàng luôn tỏ vẻ rộng lượng nhưng Lương Trù biết nàng cũng không vui sướng gì, nụ cười trên mặt nàng cũng càng ngày càng giả dối, thân mình cũng càng ngày càng sa sút.
“Trù Nhi, nếu chúng ta có nữ nhi, vi phu sẽ khiến nó lớn lên tɾong ngàn kiều vạn sủng, cũng sẽ giúp con bé chọn một lang quân như ý bảo đảm hắn chỉ trung tâm đối đãi với nữ nhi chúng ta, một đời một kiếp cũng chỉ thươռg một mình con bé.” Muốn làm con rể hắn thì phải có giác ngộ như thế, làm không được thì chính là chết
Lương Trù nghe xong tɾong lòng có chút chua xót, “Nghe cũng thật tốt đẹp làm sao.” Nhưng trên thế gian này có mấy nữ tử có được vận khí như vậy? Cho dù có là nữ nhi của nàng, chỉ cần nàng đánh mất tình yêu của Lương Xước vậy chẳng phải con bé cũng chỉ như các quý nữ bình thường khác thôi sao?
“Trù Nhi, chúng ta cũng sẽ một đời một kiếp chỉ hai người mà thôi, vi phu sẽ làm cho nàng xem.” Lương Xước biết nói đến chuyện tình cảm Lương Trù sẽ rấttiêu cực, hắn nhéo tay nàng, trịnh trọng hứa hẹn.
Lương Trù nghiêng đầu nhìn hắn nói “Nhưng Xước ca ca, sẽ có một ngày A Trù trở nên vừa g͙ià lại xấu xí.” Nàng nhớ tới Tiên h0àng hậu nương nương, khi nàng con rấtnhỏ bà ấy tựa như tiên tử, phụ h0àng ngày nào cũng đảo quanh bà nhưng chờ khi bà trở nên lớn tuổi, lúc đó ngay cả liếc mắt nhìn bà phụ h0àng cũng lười làm. Cho dù Hoàng Hậu tuổi trung niên vẫn đoan trang quý khí như cũ, nhưng làm sao có thể so được với những nữ tử mười bảy mười tám mỹ mạo như hoa?
“Vậy thì đã sao? Trù Nhi g͙ià rồi, vi phu cũng g͙ià rồi, cùng nhau g͙ià đi thì tốt rồi.” Lương Xước cảm thấy nàng lo lắng rấtdư thừa, hắn yêu nàng vốn không phải vì dáng vẻ bên ngoài.
“Vi phu yêu Trù Nhi không phải bởi vì bề ngoài, là bởi vì Trù Nhi đối tốt với vi phu, là người duy nhất trên đời này mặc kệ vi phu nghèo hèn hay phú quý cũng đối đãi với vi phu trước sau như một.” Nàng đối tốt với hắn chưa bao giờ cầu hồi báo, loại tình cảm này khó có được biết bao nhiêu? Cho nên hắn đành phải vượt qua muôn vàn khó khăn lấy thân báo đáp
“Đời này, vi phu chỉ cần một mình Trù Nhi, Trù Nhi là của vi phu, vi phu cũng là của Trù Nhi.” Hắn nâng mặt nàng vô cùng nghiêm túc tuyên cáo, hơn nữa lại khẽ ấn một nụ hôn lên mặt Lương Trù.
Thái độ của Lương Xước luôn nghiêm túc như thế, Lương Trù cảm thấy ngực bị tắͼ đến tràn đầy, thiên ngôn vạn ngữ đều không thể hình dung cảm xúc giờ phút này của nàng, tay nàng gắt gao nắm y phụcLương Xước, dúi đầu vào ngực hắn, “Như vậy thật tốt. . .” Giống như một giấc mộng đẹp vậy, nhưng mộng tuy đẹp nhưng lúc tỉnh lại sẽ rấtđau lòng.
Lương Xước cũng không nói nhiều, cứ nhẹ nàng vỗ về lưng nàng như thế, hắn thật sự vui mừng.
Một đêm này Lương Xước thực hưng phấn, hắn cứ ôm nàng như vậy, vẫn luôn nhẹ vỗ về bụng nàng, chỗ đó còn trơn nhẵn, cái gì không cảm nhận được nhưng hắn lại sờ không ngừng, Lương Trù lần nữa đem tay hắn đẩy ra, hắn lại đưa tay tới, mãi đến khi Lương Trì bắt lấy tay hắn, lạnh lùng nói “Không được sờ nữa, chàng còn sờ nữa ta ngủ không được, sẽ làm hài tử chàng mệt mỏi.”
“Tuân mệnh.” Con hắn mệt hắn không đau lòng nhưng hắn lại đau lòng sẽ hại nàng mệt mỏi, hắn ngoan ngoãn dừng tay, đem Lương Trù khóa ở tɾong ngực, nhẹ nhàng vỗ, giống như dỗ trẻ mới sinh vậy, Lương Trù vốn dĩ muốn kháng nghị nhưng lại phát hiện được vỗ về như thế có chút buồn ngủ.
Hắn đã cùng Tiết Hạ tìm hiểu qua, vốn nữ tử mang thai sẽ khó khăn, Tiết Hạ nói cho hắn biết nên cố gắng duy trì tâm trạng của thai phụ thật tốt, đó chính là cách dưỡng thai tốt nhất. Hắn âm thầm thề, Trù nhi vất cả hoài thai đứa nhỏ của hắn như thế, hắn nhất định cũng phải toàn lực làm những ngày tháng sau này của nàng thư thái vui sướng.
“Ngủ ngon.” Hắn ôn nhu nói.
“Uhm.” Có lẽ là do giai đoạn đầu của thai kỳ nên mỗi ngày Lương Trù đều rấtdễ dàng đi vào giấc ngủ, có đôi khi một khắc trước nàng còn tin tưởng mình đang tỉnh ngay sau đó dần mơ hồ.
=======
Xước ca ca Đến đây đi Để cho ta lấy thân báo đáp
Trù muội muội Tới giờ uống thuốc rồi Mau đi đi
Chuyện ngoài lề, cảm giác con rể Lương Xước không dễ làm nha sợ

Bình luận (0)

Để lại bình luận