Chương 62

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 62

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đàm Ngư nhìn được sự sợ hãi trong mắt cô ấy.

Cũng không phải chuyện lạ.

Chết ai mà không sợ. Lại còn là một giống cái trẻ tuổi như vậy, còn bao nuối tiếc chưa kịp làm.

Đàm Ngư cũng thật yêu quý cô ấy, ngày đầu đến nơi này, giống cái này là một trong những người thân thiện nhất đối với cô.

“Đừng sợ, nghe lời tôi.” Đàm Ngư vô thức nắm chặt lấy tay cô ấy: “Tôi sẽ cứu cả cô, cả đứa bé, có được hay không?”

Sản phụ nhịn xuống nước mắt, máy móc gật đầu.

Đàm Ngư nhìn xuống dưới, độ mở như vậy vẫn chưa đủ để đứa bé chui ra, xem ra vẫn cần thêm một khoảng thời gian. Đàm lấy vài loại lá, miễn cưỡng đắp lên cầm máu cho cô ấy.

“Có đồ ngọt không?” Đàm Ngư chợt nhớ ra gì đó, quay ra hướng thú nhân giống đực hỏi.

“Có… có… có rất nhiều.” Giống đực vẫn còn hoảng sợ, chân này đá chân kia đi đến góc nhà lấy ra một cái túi da đựng đầy quả mọng.

May mắn là giống cái mang thai rất thèm ăn đồ ngọt, giống đực đi săn mang không ít về. Thời tiết còn lạnh nên nhìn chung chất lượng còn rất tốt. Đàm Ngư vội lấy vài quả ngọt nhất đưa lên miệng sản phụ. Đường trong quả tạp thời có thể cung cấp năng lượng cho cô ấy.

“Cố lên, ăn một chút.” Đàm Ngư vội vàng đưa lên miệng cô ấy.

Sản phụ đau đến nghiến răng nghiến lợi, sắc mặt tràn đầy nghi ngờ song vẫn dùng sức cắn một miếng lớn. Hương vị ngọt ngào lập tức khiến cô ấy tỉnh táo hơn đôi chút.

“Tiểu Ngư, nước sâm đây.” Lúc này Tây Lệ Á vội vàng bê tới bát nước sâm nóng hổi.

Đàm Ngư vẫn giữ trái cây, dùng sức bóp nước quả vào miệng cô ấy, bên ngày không ngừng khuấy đảo nước sâm giúp nó nguội bớt. Cho đến khi sắc mặt sản phụ bớt đi phần tái nhợt.

“Dì Lệ Á, giúp con bón cho cô ấy.” Đàm Ngư đưa thuốc trở lại ngược cho Tây Lệ Á.

Tây Lệ Á vội vàng đón lấy.

Bởi vì thời tiết thật sự rất lạnh, bát nước chỉ còn hơi ấm ấm, bốc lên những làn khói mờ nhạt. Tây Lệ Á cũng rất nhanh nhẹn, từng muỗng từng muỗng nhỏ đút cho cô ấy hút xuống.

“Nghe tôi, thở đều.” Đàm Ngư nhìn bụng sản phụ, đứa bé vẫn chưa quay đầu hoàn toàn thì làm sao có thể sinh ra chứ: “Giờ tôi sẽ tác động lực lên bụng cô, bình tĩnh, có thể không hét thì đừng hét, cố gắng giữ sức.”

Sản phụ gật gật đầu.

Thú nhân giống đực kia ở cửa động đứng ngồi không yên.

Nhìn tình cảnh bên trong, nói có hi vọng thì chính là có, nói không có hi vọng thì chính là không có. Cả cuộc đời hắn thấy nhiều giống cái sinh con, những giống cái lâu như vậy chưa thể sinh ra, hầu như đều là một xác hai mạng.

“Đầu to, đừng lo lắng.” Ý Hiên căng thẳng nhìn xung quang, nhưng vẫn vỗ vai an ủi hắn: “Có phu nhân nhà ta, cô ấy sẽ không sao.”

Ý Hiên hoàn toàn đặt niềm tin vào Đàm Ngư.

Điều hắn lo lắng hiện tại chính là mùi máu tanh cùng mùi sinh nở của giống cái quá nồng, không chừng sẽ thu hút thú nhân lang thang hoặc thú rừng hung dữ.

“Xà Húc, cậu đi tập hợp giống đực dần,mang giống cái toàn bộ đến đỉnh núi của tôi” Ý Hiên nói nhỏ vào tai Xà Húc: “Mỗi trạm đang canh gác tăng gấp đôi người, những người còn lại đợi lệnh.”

Có tiếng bước chân cùng khí tức thú dữ từ xa tiến tới nơi này, xem ra trận chiến này không thể tránh được.

Bên này, trán Đàm Ngư cũng ướt đẫm mồ hôi. Cô đặt tay lên bụng sản phụ, từ từ tác động lực giúp đứa bé di chuyển: “Cố lên, chịu đựng một chút…”

Mỗi lần Đàm Ngư tác động lực lên bụng, sản phụ đều gào thét đau đớn.

Thú nhân giống đực ở bên cạnh nắm chặt tay cô ấy, đuôi của hắn có lẽ vì căng thẳng cùng lo lắng mà không ngừng lắc điên cuồng tạo thành âm thanh như xé gió. Bên ngoài trời tuyết bắt đầu xuất hiện tiếng tru của sói.

Ý Hiên hóa thành con rắn lớn, không ngừng thè lưỡi dài ra cảm nhận không gian xung quanh.

Thú nhân giống đực kia như bị điểm huyệt, cả người cứng đờ. Có lẽ biết nguyên nhân thu hút đàn sói tới là do nhà mình, hắn ta đứng lên,muốn chuẩn bị ra ngoài chiến đấu.

Bình luận (0)

Để lại bình luận