Chương 62

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 62

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Không thể trêu vào.

Thật sự không thể trêu vào.

Ăn tối xong, hai người ngồi trên sô pha xem show tivi buồn chán. Tô Anh mặc bộ váy ngủ hai dây gợi cảm, lười biếng nằm trong lòng Tống Đĩnh Ngôn. Người con gái vẽ từng vòng tròn trên ngực anh, cảm thấy mình hạnh phúc như sắp nổ tung.

“Thầy.”

“Ơi.”

“Thầy…”

“Thầy đây.”

Cô đang định gọi tiếp thì người đàn ông lại giả vờ định bế cô lên, khiến cô hoảng sợ: “Mình đi đâu đây?”

Anh cúi đầu hôn lên tai cô, giọng tràn ngập ham muốn, “Em gọi ở trên giường thì sẽ càng êm tai hơn.”

Cô nhăn mặt, liên tục xin tha, “Em… Em sẽ ngoan mà…”

Anh cười, ấn nhẹ lên đầu mũi cô, “Anh đùa thôi.”

Hai người lại đùa vui một hồi, Tô Anh bất giác nghĩ đến một người, sau một thoáng ngẫm nghĩ, sau cùng vẫn mở miệng hỏi, “Chuyện của Từ Lộc, có phải là anh…”

Anh thoáng im lặng, ôm cô ngồi lên đùi mình, giữ chặt vòng eo đang vặn vẹo, khẽ bảo: “Tô Anh, ở bên anh, em có thể làm bất kì chuyện gì mà em muốn, trách nhiệm của anh là giúp em giải quyết mọi muộn phiền, bao gồm cả những người khác.”

Một dòng nước ấm xối xả chảy vào tim Tô Anh, thiêu đốt cả cơ thể cô, cô kìm lòng không đặng ôm cổ Tống Đĩnh Ngôn, dâng hiến đôi môi mình. Anh bế cô vào phòng, một giây trước khi đè lên cô, anh khàn giọng bảo, “Là em ghẹo anh trước đấy nhé.”

“—— Vâng.” Cô cắn môi đầy quyến rũ, se sẽ nói: “Anh nhẹ thôi nhé…”

“Anh sẽ cố gắng.”

Cô vô tình bóc trần anh, “Điêu quá, còn lâu anh mới…”

Cơ thể trần trụi của anh đè lên cô, anh cắn cằm cô rồi nhả ra, khóe môi nhếch cao: “Đúng thế thật.”

Tô Anh khóc thét, cô biết ngay mà!

***

Sau nửa đêm, di động của Tô Anh rung lên hết lần này đến lần khác. Thấy cô đang say ngủ, Tống Đĩnh Ngôn cầm di động của cô qua xem.

Người gọi là Tân Viện.

Đôi mắt anh tăm tối, xoay người bước ra ngoài.

“Tô Anh, cháu…”

“Là cháu đây.” Anh lạnh nhạt đáp.

Đầu bên kia thoáng yên tĩnh vài giây, rồi vút lên giọng nữ chói tai tràn ngập vẻ điên cuồng: “Tống Đĩnh Ngôn, cháu điên rồi đấy à? Cháu thiếu phụ nữ chắc? Sao cháu lại chạm vào con bé? Cháu biết thừa là mẹ cháu sẽ ăn tươi nuốt sống con bé cơ mà, dì phải cố lắm mới giấu được con bé suốt bao năm nay, cháu không thể…”

“Dì à.” Tống Đĩnh Ngôn gọi một tiếng thật khẽ, đầu bên kia ngoài ý muốn im lặng, “Cháu sẽ chăm sóc cô ấy thật tốt, dì không cần phải lo đâu.”

Tân Viện hồn xiêu phách lạc hỏi, “Vậy còn Tân Dật?”

Anh bình tĩnh đáp, “Bà ta không dám trở thành kẻ địch của cả nhà họ Tống.”

Đầu bên kia im bặt, thật lâu sau, Tân Viện mới run rẩy hỏi: “Cháu có biết… cháu làm vậy nghĩa là thế nào không?”

“Cháu biết chứ.”

“Tống Đĩnh Ngôn, rốt cuộc cháu muốn làm gì?”

Đôi mắt Tống Đĩnh Ngôn nóng bừng lên, giọng nói dịu đi: “Cháu muốn cưới cô ấy.”

Tống Đĩnh Ngôn ngủ không sâu giấc, bóng hình nhỏ xinh nằm trong lòng chỉ khe khẽ trở mình là anh tỉnh ngay lập tức.

Anh bật đèn giường lên, dưới ánh đèn mờ, gương mặt nghiêng thanh tú của Tô Anh như tỏa sáng, nom xinh xắn mà ưa nhìn.

Cô cọ mũi vào lồng ngực đang kề sát bên, cái miệng nhỏ lẩm bẩm, nũng nịu ngay cả khi nói mớ. Tiếng cô se sẽ, như chú mèo con cào nhẹ vào lòng người: “—— Thầy…”

Đôi mắt Tống Đĩnh Ngôn bừng sáng, kìm lòng không đặng cúi đầu ngậm lấy bờ môi cô, dịu dàng mút chóp môi đôi lần, như đang thưởng thức món điểm tâm ngọt ngào nhất thế gian, cẩn thận trong từng miếng cắn, sợ bỏ lỡ vị ngọt lịm của người kia.

Cô ngủ rất say, chẳng cựa quậy gì, mặc cho nụ hôn của anh trải dần xuống từ môi, xuôi theo cần cổ thiên nga trắng ngần, cuối cùng dừng trên xương quai xanh; bên dưới là bầu ngực mềm tròn trịa, trong thế nằm nghiêng, cặp gò bồng đảo ép sát vào nhau, tạo nên rãnh sâu đầy cám dỗ.

Nơi ấy trơn mềm như đậu phụ non, anh không dám xoa mạnh, sợ bản thân vô tình bóp nát nó, song cảm giác mê hồn kia lại khiến anh không kiềm nổi mà muốn nuốt trọn nó vào miệng, khẽ cắn một cái để xoa dịu sự rạo rực, vừa mềm vừa ngọt.

Bình luận (0)

Để lại bình luận