Chương 62

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 62

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Sắc mặt hắn ngẩn ra.

“Dưới lầu có cây hoa quế đỡ, hẳn là không sao…” Không thấy người trước mắt, hắn không chắc.

“Vì sao nhảy lầu?”

Trạm Lâu không biểu hiện cảm xúc.

“Hộ sĩ nói, cô ở phòng thét chói tai, kêu tên ngài.”

Điện thoại cắt đứt, trong xe yên tĩnh như nút tạm dừng, hắn hừ một tiếng, sau đó, che mặt cười to.

Trạm Lâu cười ngửa nghiêng, tiếng cười điên cuồng, hắn cong lưng, không thể dừng, sắc bén, như cô lang quá độ hưng phấn, đứng trên huyền nhai dưới trăng tròn, vui sướng phóng thích bản tính.

Cười mãi đến khi thở không nổi mới dừng, Lôi Hành không dám quấy rầy, vì cảm giác được vui vẻ từ hắn.

Làm người da đầu tê dại phát rồ.

Cũng may chỉ là gãy xương, trong trị liệu bó thạch cao cô vẫn không an phận. Tỉnh Mịch Hà nhìn thấy anh tới liền khóc lóc gọi, bác sĩ đều né tránh, chỉ thấy anh mỉm cười, ôm cô vào lòng.

Không hiểu sao vợ nhảy lầu gãy xương mà anh vẫn có thể cười.

“Anh đừng đi, anh đừng đi.” Tỉnh Mịch Hà khóc lóc, miệng lặp lại những lời này, Trạm Lâu lau nước mắt và nước mũi của cô.

“Anh không đi, em nghe lời anh, ở lại đây.”

“Em nghe lời, anh muốn em làm gì cũng được, em đều nghe anh.”

Cho dù muốn cô giết người phóng hỏa, Tỉnh Mịch Hà cũng có thể làm được, chỉ cần đừng bỏ cô một mình, đừng để cô tỉnh dậy chỉ thấy cánh cửa đóng chặt. Cô không muốn chịu đựng sự tuyệt vọng bị cầm tù lần nữa.

Sau khi ngồi xe lăn đánh xong thạch cao, Trạm Lâu đẩy cô về phòng bệnh. Vừa vào phòng, cô liền không yên, muốn ôm anh, nước mắt lại tuôn rơi, như muốn khóc cho cả thế giới biết sự ủy khuất của mình.

Trạm Lâu ôm cô từ cửa vào giường bệnh, Tỉnh Mịch Hà bám lấy cổ áo anh, khi buông xuống, ngón tay anh luồn qua tóc cô, kéo căng da đầu lên, nở nụ cười cuồng si, mắt đầy vẻ hồng, khóe miệng gần như kéo đến tận tai, Tỉnh Mịch Hà chỉ biết sững sờ, nước mắt không ngừng tuôn rơi.

“Phải làm sao bây giờ? Tỉnh Mịch Hà, em càng như vậy anh càng muốn tra tấn em chết… Ha ha ha, chết không được, em sẽ cả đời như vậy bám lấy anh, cảm giác này thật sung sướng! Còn sung sướng hơn cả việc anh giết em!”

Trạm Lâu nhéo tóc cô không ngừng, tay khác nắm lấy chân thạch cao, càng bóp càng mạnh. Cánh tay máy móc vốn đã mạnh hơn tay thường, Tỉnh Mịch Hà trơ mắt nhìn thạch cao bắt đầu cong.

“Nếu cắt đứt thì tốt rồi, tại sao không nhảy từ đó? Anh giúp em được không? Chặt đứt một chân em sẽ không đi được, em sẽ mãi mãi bên cạnh anh.”

Giờ khắc này, Tỉnh Mịch Hà cũng bị bộ dáng kẻ điên của anh làm cho bừng tỉnh, cô không nói gì, Trạm Lâu biểu hiện càng vặn vẹo, nghiêng đầu trừng mắt, như có chấp niệm.

“Không muốn gãy chân sao? Em muốn rời đi anh sao? Vừa rồi còn nói không cần anh đi, em lại lừa anh.”

“Không… Không phải, em muốn anh, anh làm gì cũng được, cắt chân em cũng được, anh đừng đi, đừng đi!”

Tỉnh Mịch Hà nhìn anh xoay người hướng cửa, hét lên, chân không thể nhúc nhích, bám lấy mép giường: “Anh đừng đi! Trạm Lâu, cầu xin anh, đừng rời đi em!”

Tiếng la tê tâm liệt phế, Trạm Lâu vẫn không lưu tình đóng cửa, trong phòng là tiếng ồn ào, cô ngã từ giường xuống, đau đến xương cốt vỡ vụn, cố gắng bò đến cửa.

Tỉnh Mịch Hà mặt lộ vẻ hoảng sợ, dường như có hồn ma đang đuổi bắt, cô run rẩy, tập trung nhìn chằm chằm cánh cửa: “Đừng để em một mình… Đừng như vậy, cầu xin anh! Em cầu xin anh Trạm Lâu!”

Ngoài cửa, anh ngồi xổm trên đất, tay duỗi vào tóc, kéo xuống.

Anh khuôn mặt mang cười, nhưng không bình thường, dữ tợn đáng sợ, làm người sởn tóc gáy, nghe sau lưng truyền đến tiếng cầu xin của cô.

“Ha ha ha! Ha ha.”

Hảo sảng.

Hảo sảng hảo sảng.

Hảo sảng hảo sảng hảo sảng!

Lôi Hành bị điều cương tạm thời rời Trạm Lâu, mấy ngày trước anh nhốt Tỉnh Mịch Hà ở tầng hầm còn chưa bị phạt, mấy ngày nay trong lòng run sợ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận