Chương 62

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 62

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chờ đợi lâu đến mức dày vò, người thẩm phán của cô cuối cùng cũng xuất hiện.

Khương Từ Niên vặn mở cửa phòng khoá trái, anh vẫn mặc áo hoodie màu lam kia, chưa từng thay ra, mỉm cười nhìn cô.

“Tỉnh sớm vậy.”

Lê Đông giấu mặt vào trong chăn, chỉ để lộ đôi mắt to đen láy, dáng vẻ nhát như chuột mà cố lấy lòng anh.

Khương Từ Niên thích nhất khi cô đem toàn bộ sự chú ý của mình đều đặt trên người anh.

“Em ngủ cả ngày rồi, lần đầu tiên bị điện giật, lại ngủ lâu như vậy, làm anh rất sợ hãi đó, anh còn tưởng là em sắp không qua được rồi.”

Khương Từ Niên vừa nói, vừa không chút để ý mà bước đến chỗ cô, trong giọng nói đều là lo lắng cho cô.

Anh ngồi xuống ở mép giường, duỗi tay tới chạm vào mặt của Lê Đông, cô run rẩy một cái, đem toàn bộ khuôn mặt giấu vào trong chăn.

Khương Từ Niên thấp giọng cười.

Sau đó không nhanh không chậm mà túm lấy tóc cô, vô cùng thô bạo, muốn đem đầu cô từ trong chăn kéo ra ngoài.

Da đầu Lê Đông bị kéo căng, gương mặt vì đau mà trở nên nhăn nhó, cô nắm chặt hai mắt, phát ra từng tiếng rên rỉ đau đớn.

“Chỉ cần em ngoan ngoãn nghe lời, anh sẽ không làm em bị thương, nguyên nhân em cảm thấy đau đớn như vậy, đều là do em không chịu nghe lời, hiểu rõ rồi chứ?”

Khương Từ Niên vuốt ve da thịt mịn màng trên gương mặt cô.

Lê Đông gật đầu.

Cô cảm thấy tốt nhất trước mắt cô vẫn nên nghe lời Khương Từ Niên, không biết anh sẽ làm ra chuyện gì nữa, trước khi có thể thoát khỏi nơi này, dù cho làm trâu làm ngựa thì nhất định phải nghe lời anh, cô vẫn chưa muốn chết đâu.

Khi Doãn Nghị đến bệnh viện, Vu Kình đã bị đưa vào phòng phẫu thuật để chữa trị.

Diêu đội trưởng và cậu ta cùng nhau xem xét theo dõi, xác nhận là hành vi của Khương Từ Niên.

“Đội trưởng, chúng ta có thể xin lệnh bắt giữ đúng không?”

Diêu đội trưởng gật đầu.

“Lần này, nhất định phải đem Khương Từ Niên tống vào trong nhà lao.”

Trang Hạ đi vào phòng điều khiển, nhìn thấy hai người đang mặc cảnh phục, sốt ruột cuống quít hỏi: “Xin hỏi em gái của tôi đâu? Cô ấy có phải bị Khương Từ Niên đưa đi rồi đúng không?”

Doãn Nghị quay đầu lại nhìn, lại nhìn mắt theo dõi: “Người này là em gái của cô sao?”

Trang Hạ thấu tiến lên, Khương Từ Niên trong lòng ngực ôm người, bước nhanh đi ra theo dõi phạm vi.

Trang Hạ bước lên trước, trong lồng ngực của Khương Từ Niên đang ôm một người, bước nhanh ra khỏi phạm vi theo dõi.

“Chính là em ấy! Em ấy bị đưa đi đâu, các người mau nhanh chóng tìm em ấy trở về! Lê Đông căn bản không hề mang thai!”

“Như vậy là có ý gì?” Doãn Nghị nghi hoặc.

“Em ấy quen biết với Khương Từ Niên, tưởng rằng bản thân đã mang thai nên mới đến tìm tôi, tôi mang em ấy đi báo cảnh sát, bác sĩ nói kết quả siêu âm cho thấy em ấy không hề mang thai.”

Diêu đội trưởng đại khái là đã nghe hiểu được, hận không thể lập tức đi ra ngoài.

“Vu Kình quá nôn nóng rồi! Chuyện lớn như vậy cũng không nói với chúng ta, trước tiên tìm được cô gái này rồi thì nói sau, tôi đoán tám phần là ở trong nhà của Khương Từ Niên!”

Trang Hạ trực tiếp lạnh mặt, đi lên bắt lấy cánh tay của Diêu đội trưởng: “Các anh có ý tứ gì! Chúng tôi tin tưởng cảnh sát như vậy, kết quả lại là chính anh ta tự mình quyết định đưa em gái của tôi đến bệnh viện, còn để Khương Từ Niên bắt con bé mang đi!”

Cô cất cao âm giọng bén nhọn: “Em ấy hiện tại ở bên cạnh một tên tội phạm giết người, nếu như đã xảy ra chuyện các người có thể đảm đương được trách nhiệm này sao!”

Doãn Nghị tiến lên kéo Trang Hạ ra, trấn an cảm xúc của cô, Diêu đội trưởng vì cấp dưới phạm sai nên xin lỗi: “Là chúng tôi sơ sẩy, cô yên tâm, dựa vào sự hiểu biết của chúng tôi về tính cách của Khương Từ Niên, nếu như cậu ta ra tay, thì cậu ta đã sớm xuống tay ở bệnh viện, chúng tôi bảo đảm sẽ đem cô ấy bình an không có việc gì cứu ra!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận