Chương 62

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 62

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Cơn Bão Tố Giữa Hai Người Mẹ
Bà Phó trở về nhà như người mất hồn. Ông Phó đang đọc báo, thấy vợ mắt đỏ hoe thì lo lắng: “Bà sao thế? Ai bắt nạt bà à?”
Bà Phó nhìn chồng, người đàn ông hiền lành cả đời chỉ biết đến sách vở, bà bật khóc: “Ông ơi… Thằng Tuyền Phong… nó ngoại tình!”
Ông Phó sững sờ, làm rơi cả tờ báo. “Cái gì? Bà… bà có nhìn nhầm không? Thằng bé Tuyền Phong trước giờ luôn ngoan ngoãn…”
“Ngoan ngoãn?” Bà Phó cười gằn. “Ông có thấy cái cách nó gắp dưa hấu cho Tiểu Nhàn không? Đó không phải là không để ý! Đó là khinh thường! Nó coi con gái mình là cái gì chứ? Tôi đã đi theo nó, tôi thấy tận mắt! Nó ôm ấp một con đĩ ở khu chung cư khác!”
Bà càng nói càng uất nghẹn: “Ông không xót con gái ông à? Chúng ta nâng nó như nâng trứng, hứng nó như hứng hoa, để nó gả đi rồi chịu khổ thế này sao? Tôi không cam tâm! Tôi không nuốt trôi cục tức này!”
Ông Phó thở dài, vỗ vai vợ: “Bà bình tĩnh đã. Chuyện này… để từ từ nói với con.”
“Không thể chờ được!” Bà Phó gạt nước mắt, sự yếu đuối biến mất, thay vào đó là quyết tâm sắt đá. “Tôi phải đi tìm mẹ nó. Tôi phải hỏi cho ra lẽ!”
Bà Trương đang ở nhà tưới hoa thì nhận được điện thoại của bà Phó. Nghe giọng bà thông gia có vẻ gấp gáp, bà Trương còn tưởng nhà họ Phó có chuyện, vội vàng ra cửa đón.
“Bà Phó, có chuyện gì mà gấp thế? Mau vào nhà…”
Bà Phó đứng sững ở cửa, khuôn mặt lạnh như tiền. Bà nhìn thẳng vào mắt bà Trương, giọng nói đanh lại:
“Bà Trương, tôi hỏi bà một câu. Bà có biết con trai quý tử của bà, đang cặp bồ, nuôi đĩ ở bên ngoài không?”
Nụ cười trên môi bà Trương đông cứng lại. “Bà… bà nói gì thế? Chắc có hiểu lầm gì rồi. Thằng Tuyền Phong nhà tôi nó…”
“Hiểu lầm?” Bà Phó cười khẩy, bước thẳng vào phòng khách. “Chính mắt tôi nhìn thấy. Nó đưa một con ả về căn hộ ở khu Royal. Bà đừng nói với tôi là bà không biết gì nhé. Con trai bà, bà không quản được, thì để tôi quản giúp!”
Bà Trương mặt trắng bệch, lảo đảo ngồi xuống sô pha. Bà ta biết con trai mình gần đây có mua một căn hộ mới, nhưng nó nói là để tiện cho công việc. Bà ta chưa bao giờ nghĩ đến chuyện tày trời này.
“Bà… bà nói thật chứ?” Giọng bà Trương run lên.
“Tôi việc gì phải nói dối bà?” Bà Phó ngồi đối diện, ánh mắt sắc như dao. “Bây giờ, bà tính sao đây? Bà định để mặc con trai bà chà đạp con gái tôi đến bao giờ?”
Bà Trương nắm chặt tay. Bà cũng là phụ nữ, bà hiểu nỗi đau này. Hơn nữa, Phó Nhàn Linh là đứa con dâu bà vô cùng yêu quý. “Đi!” Bà Trương đứng phắt dậy. “Bà dẫn tôi đến đó. Hôm nay tôi phải đập chết con đĩ đó và thằng con trời đánh của tôi!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận