Chương 62

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 62

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tiêu Dật Việt nhìn cô gái mệt mỏi nằm ở trên giường, đau lòng tự trách chính mình sao lại dằn vật cô đến mức này cơ chứ. Anh nhẹ nhàng ôm cô vào phòng tắm cọ rửa thân thể, sau đó mới ôm lấy thiếu nữ thân thể ngọt ngào tiến vào trong giấc mộng.
Tiêu Dật Việt mơ một giấc mơ, mơ thấy mình đang học cấp hai. Hôm đó anh không may đưa cho Diệp Yên Yên uống nhầm thuốc ngủ mà mẹ anh nhờ mua. Sau đó Diệp Yên Yên cảm thấy mệt mỏi, nói chuyện với anh vài câu rồi đi về nhà.
Sau đó, Tiêu Dật Việt cảm thấy không yên tâm về Diệp Yên Yên cho lắm, thế là anh lấy cớ lẻn ra khỏi nhà, sang gõ của Diệp Yên Yên nhưng không có ai đáp lại. Tiêu Dật Việt đứng ngoài một lúc mới nhớ ra mấy hôm trước Diệp Yên Yên có nói mấy ngày nay cha mẹ cô có việc nên không ở nhà.
Tiêu Dật Việt suy nghĩ một chút, sau đó quay đầu chạy về nhà mình, mở cửa sổ ra trèo sang phòng của Diệp Yên Yên.
Đúng như dự kiến của anh, Diệp Yên Yên quên không đóng cửa sổ.
“Sao lại có người có tướng ngủ xấu như thế này chưa? Không biết sau này có bị bạn đời chê không nữa…” Tiêu Dật Việt nhìn thiếu nữ ngủ lăn lóc trên giường, không khỏi nhịn cười. Anh khẽ lắc đầu, sau đó nhẹ nhàng đi tới đắp kín chăn cho cô.
Không biết Diệp Yên Yên cố tình hay vô ý mà ngay khi Tiêu Dật Việt cầm lấy chăn thì cô lại ôm lấy cánh tay anh không chịu buông.
“Hả…” Tiêu Dật Việt sửng sốt, vừa định rút tay về thì lại phát hiện ra cô càng ôm chặt hơn.
“Ưʍ…” tay của cô gái trở nên mất tự nhiên, cô nhíu mày nhéo nhéo một chút, cảm giác thấy sai sai thì lại buông tay ra, sau đó xoay người ôm lấy chiếc gối ở bên cạnh.
Ngay khi thiếu nữ xoay người lại, Tiêu Dật Việt dường như đã nhìn thấy cái gì đó. Anh lập tức quay mặt sang chỗ khác, nhưng gương mặt đỏ bừng đã bán đứng anh…
“Nhóc con này! Sao đi ngủ lại không mặc qυầи ɭóŧ!” Trong đầu Tiêu Dật Việt không khỏi hiện lên hình ảnh cặp mông trắng nõn và mềm mại của cô, mềm mại đến mức anh muốn bóp thử một cái.
“Tiểu Dật, không được…” Ngay khi Tiêu Dật Việt không biết phải làm thế nào thì Diệp Yên Yên nằm trên giường lại nhẹ giọng gọi tên anh. Âm thanh của cô nhẹ như mèo kêu, nhưng lại khiến cho chàng trai tê dại cả người. Trong lòng Tiêu Dật Việt đột nhiên xuất hiện một suy nghĩ đáng sợ.
“Tất cả đều tại em… Yên Yên… Cả đời này em không chạy thoát khỏi anh được đâu…” Tiêu Dật Việt cắn răng, thực sự không thoát được khỏi sự dụ dỗ của cô gái. Anh cúi đầu hôn lên gương mặt hồng hào của cô, thì thầm vào tai cô.
Từ giây phút đó. Tiêu Dật Việt bắt đầu hắc hóa. Chỉ cần là chuyện liên quan đến Diệp Yên Yên thì anh sẽ âm thầm giải quyết hết, đồng thời cũng không để cho bất cứ người đàn ông nào có cơ hội nhúng chàm cô gái của mình.
Sáng hôm sau, khi Tiêu Dật Việt tỉnh lại thì Diệp Yên Yên vẫn còn đang ngủ ngon lành trong lòng anh, tướng ngủ cũng không an phận chút nào, giống hệt như trong giấc mơ của anh. Chỉ có một điều khác là lúc này anh đã có thể thoải mái mà chạm vào cô, yêu thương cô.
“Heo lười, mau dậy thôi.” Tiêu Dật Việt nhìn đồng hồ một chút, ngạc nhiên vì hai người có thể ngủ lâu đến như thế. Anh không dám trì hoãn nữa, vội vã gọi cô gái trong lòng mình dậy.
Hai người nhanh chóng rời giường, dọn dẹp sửa soạn một chút rồi đi ăn sáng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận