Chương 62

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 62

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hắn vẫn không chút do dự, đâm vào rút ra trong âm đạo đang chảy máu của cô.

Hoa Cẩn nắm lấy cánh tay hắn, đau đớn khàn giọng cầu xin, giọng nói vô cùng thê thảm: “Em cầu xin anh, cầu xin anh…”

Cuối cùng Tịch Khánh Liêu cũng lạnh lùng ngước mắt lên nhìn cô, khẽ cười nhạt.

“Cô cầu xin tôi?”

“Lúc cô ngoại tình sao không thấy cô cầu xin tôi? Nhớ kỹ, là cô phản bội tôi trước, cô có chết cũng không có gì đáng tiếc, cho dù tôi chơi chết cô thì cũng là đáng đời cô! Hiểu không!” Hắn rống lên giận dữ, giống như mình mới là người đáng thương nhất.

“Ah… Không… Không…” Cô nắm chặt cổ tay hắn, những ngón tay cũng trở nên trắng bệch: “Tịch Khánh Liêu, anh tha cho em đi.”

“Chết đến nơi còn muốn tôi tha cho cô! Cô có biết tâm trạng bây giờ của ông đây là gì không? Tôi chỉ muốn tìm thứ gì đó đâm nát bét trái tim của cô ra! Đồ tiện nhân! Đồ gái điếm! Cô đã từng nói gì với tôi? Cô đã nói mãi mãi không rời khỏi tôi!”

Tập Khánh Liêu vừa đâm vừa nói: “Cô không thích gia đình tôi, tôi liền dẫn cô đi bỏ trốn. Cô không thích những khuyết điểm của tôi, tôi sửa! Tất cả mọi thứ của tôi đều dành cho cô, còn cô thì sao? Cô đối xử với tôi như thế nào?”

“Anh là một tên súc sinh…”

“Cô nói cái gì?”

Xung quanh lập tức yên lặng.

Hoa Cẩn thở hổn hển, nước mắt tuôn ra như suối, ấm ức lên án: “Tịch Khanh Liêu, anh chưa từng thay đổi vì em, anh luôn nói em không tốt, lần nào cũng hạ thấp em. Em tin tưởng anh sẽ thay đổi, nhưng từ khi anh bỏ trốn, anh có thấy mình thay đổi gì không?”

“Ý của cô là ông đây không nên ở chung với cô? Đúng không?”

Bốp!

Hắn tức giận đùng đùng, tát mạnh lên má phải cô một cái.

“Mẹ kiếp! Cô dám nói chuyện với tôi kiểu đó à?”

“Đừng quên, trước đây ai là người cho cô tiền! Ai là người cho cô thoát khỏi nơi quỷ quái đó, nếu không có tôi thì cô có thể có cuộc sống như hôm nay không? Cô nhớ kỹ, cô là của tôi, của tôi, của tôi!”

Hắn rống lên, di chuyển cũng điên cuồng hơn, mùi máu tanh càng lúc càng nồng nặc. Hoa Cẩn ôm bụng, cô thậm chí còn cảm giác được tử cung của mình đã bị đâm nát bấy. Cô khóc nghẹn ngào, vô lực đẩy hắn ra.

“Anh là tên súc sinh, con của chúng ta, súc sinh…”

“Ai mà biết có phải con của ông đây hay không? Chết đi cũng được!” Hắn điên cuồng nhét dương vật vào trong tiểu huyệt đầy máu: “Lần này ông đây sẽ cho cô mang thai đứa con của ông đây, bao nhiêu tinh trùng bắn cho cô hết! Dương vật của gã đàn ông kia có lớn được như của tôi không? Có thỏa mãn cô được không? Đúng là không biết phân biệt tốt xấu.”

Căn phòng không còn ngửi được mùi ẩm mốc nữa, thay vào đó toàn là mùi máu tanh và dâm dịch.

Hắn bắn hết tinh dịch vào trong cô, thuận tiện cũng đi tiểu vào trong người cô.

Tầng hầm này không có nhà vệ sinh, trước đây, mỗi khi hắn nhốt cô ở nơi này cũng thường làm cô điên cuồng, còn coi tiểu huyệt của cô là nhà vệ sinh.

“Lấp đầy cho cô! Mẹ kiếp, chẳng phải bụng cô lại phồng lên rồi sao? Đây chính là “con” của ông đây, nếu để chảy ra ngoài dù chỉ một giọt thì ông đây sẽ giết chết cô!

Hắn lẩm bẩm một lúc cũng không thấy có tiếng đáp lại, ngẩng đầu lên thì Hoa Cẩn đã ngất đi từ bao giờ.

Hai ngày sau, cô sốt cao không ngừng, cả người nóng như lửa, đến hô hấp cũng khó khăn.

Gương mặt cô đỏ bừng, Tịch Khánh Liên không quan tâm, chỉ điên cuồng làm tình với cô. Thân thể cô càng lúc càng nóng, cả người cũng dính đầy nước tiểu. Hắn không cho cô ra ngoài thì cô cũng chỉ có thể đi tiểu trên giường, cả căn phòng vô cùng hôi thối.

Tịch Khánh Liêu cầm một hộp cơm mua từ cửa hàng tiện lợi về, vừa mở cửa đã ngửi thấy một mùi buồn nôn.

Hắn nhanh chóng bật quạt hút gió dưới tầng hầm, ném tấm ga trải giường dính đầy nước tiểu của cô ra ngoài, đống chai lọ trong phòng cũng được dọn sang một bên, mùi ẩm mốc và hôi thối cũng tan đi không ít.

Hoa Cẩn sốt cao đến hôn mê đang nằm trên giường, quần áo rách nát, chỉ được đắp một chiếc áo khoác. Tịch Khánh Liêu ngồi trên chiếc sô pha tồi tàn ăn cơm.

Hắn không thích ăn lắm, thỉnh thoảng lại ngẩng đầu nhìn người đang nằm trên giường. Trông cô có vẻ rất khó chịu, hơi thở hổn hển, thỉnh thoảng lại ho vài cái. Hoa Cẩn dần dần tỉnh lại, ánh mắt mông lung nhìn trần nhà ẩm thấp, đây chính là địa ngục.

Bình luận (0)

Để lại bình luận