Chương 62

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 62

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Trách nghiệm của nô thiếp

Chát.
Đối với Khương Vãn Ly đã quen bị đánh, đau đớn dường như đồng nghĩa với tình thú, chỉ có đánh đòn tàn bạo mới có thể khiến cho nàng nhận thức được sai lầm, nhớ kỹ giáo huấn, bởi vậy Quân Đình ra tay rất nặng.
Khe mông non mềm không thể so với cánh mông nhiều thịt, không chịu nổi đòn đánh tàn bạo, đau đớn khiến bắp chân của nữ nhân run lên, khóc bù lu bù loa.
Sau mười lần, khe mông của nàng đã sớm biến sắc, sưng lên bằng hai ngón tay.
Sau khi đánh xong, Quân Đình tháo bỏ chiếc nệm êm ra, để cái mông sưng to của nữ nhân ngồi trên sàn cứng rắn ăn cơm.
Khương Vãn Ly không dám ngồi xuống, hai chân giẫm trên mặt đất, bờ mông lơ lửng trên không trung, sau đó nàng lập tức có cảm giác bờ vai bị đè xuống, hai chân mềm nhũn, bịch một tiếng ngồi xuống dưới đất, hai khe mông hoàn toàn đặt xuống đất.
“A…” Khương Vãn Ly đau đến mức khóc ra nước mắt nước mắt.
Quân Đình như không nhìn thấy, tay hắn còn quấn quanh bờ eo nhỏ nhắn của nữ nhân, thì thầm bên tai nàng: “Ăn cơm thật no mới có sức bị đánh.”
Khương Vãn Ly nghe thấy mình còn bị đánh thì càng khóc to hơn, nào có hứng ăn, nhưng dưới sự lạm dụng uy quyền của Quân Đình, nàng chịu đựng cơn đau và cơn ngứa trên người, nàng ăn như nhai sáp đến hết bữa cơm.
Quân Đình đè cơ thể trắng nõn mềm mại trên đùi, nâng tay lên đánh mạnh vào cặp mông đã sưng tấy, đánh mười lần liên tiếp mới dừng lại.
“Nếu sau này lại có nữ nhân tìm bản vương, Ly Nhi biết nên làm gì không?”
Trong đôi mắt của mỹ nhân để lộ ra vẻ mơ màng.
“Đi ra ngoài?”
Bốp, bốp, bốp, bốp, bốp, cái mông lại bị đánh năm lần.
“Ly Nhi đúng là độ lượng.” Quân Đình tức giận nói.
Khương Vãn Ly uất ức méo miệng, nàng không hiểu vì sao Quân Đình bất mãn với câu trả lời của nàng. Thân là nô thiếp của Vương, lẽ ra phải hiền lành độ lượng, không đố kị không ghen ghét. Nếu là Vương muốn sủng hạnh người khác, cũng không thể ghen tị tranh sủng. Bởi vậy dưới góc nhìn của Khương Vãn Ly, nàng đi ra ngoài kịp thời, không quấy rầy cuộc vui giữa Vương với những nữ nhân khác mới là câu trả lời chính xác.
Quân Đình biết nếu hắn không nói thẳng, chỉ sợ nữ nhân ngốc này nghĩ vỡ đầu cũng nghĩ không ra.
“Ly Nhi là nô thiếp của bản vương, nếu có những nữ nhân khác tới gây sự với bản vương, tất nhiên Ly Nhi phải đến che chở cho bản vương, đuổi những nữ nhân đáng ghét kia, hiểu chưa?” Hắn vừa đáng mông, vừa dạy dỗ nữ nhân của mình.
“Vâng, vâng, phu chủ…” Khương Vãn Ly vô cùng đau đớn, dĩ nhiên Quân Đình nói cái gì thì chính là cái đó.
Tất nhiên Khương Vãn Ly không hiểu, vì sao Quân Đình sẽ nghĩ rằng Khương Vãn Niệm đang làm phiền hắn, còn bảo nàng che chở cho hắn, nàng nào có năng lực bảo vệ Nam Vực Vương tôn quý?
Nhưng dưới sự uy hiếp từ ban tay hắn, ngoại trừ việc đồng ý thì nàng cũng không có cách nào khác.
Thấy nàng đồng ý, Quân Đình không còn đánh nữ nhân đáng thương, ngón tay rút củ khoai tra tấn nàng đã lâu, đổi thành nhào nặn, vân vê mông thịt căng cứng.
“Đau…” Nàng bị đau nũng nịu nói.
“Đúng là yếu ớt.” Quân Đình trách mắng, nhưng bàn tay trên làn da nàng lại giảm lực đạo, nhẹ nhàng nhào nặn mông thịt tím đen, chậm rãi vò mở vật cứng ở bên trong.
“Ưm…” Nàng ngại ngùng nhắm mắt, khó chịu lẩm bẩm.
Ngay từ đầu thì rất đau, sau khi đã quen lại có cảm giác dễ chịu, một lát sau, cơn buồn ngủ ập tới cơ thể mệt mỏi, nàng

Bình luận (0)

Để lại bình luận