Chương 62

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 62

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Buổi bắn pháo hoa… hủy rồi à?”

“Không biết.”

Có lẽ là không. Bởi vì lúc chạng vạng, Trì Thừa có mò sang đây. Giang Diễm không thèm mở cửa, chỉ lấy điện thoại Trì Dao nhắn cho Trì Thừa một tin: [Chị mệt, không ra ngoài. Hai đứa cứ đi chơi đi.]

Trì Thừa vừa đi khỏi, điện thoại của Giang Diễm lại vang lên. Hắn bắt máy, kiên nhẫn nghe Trì Thừa rủ rê, sau đó mặt không đổi sắc hỏi: “Trì Dao có đi không?”

Đầu dây bên kia, Trì Thừa thẳng thừng: “Không đi.”

“Vậy tôi cũng không đi.”

Từ khi chuyến đi bắt đầu, Giang Diễm đã phải diễn vai “người dưng” với cô. Hắn hiểu lý do cô không muốn công khai, nhưng hiểu là một chuyện, trong lòng hắn vẫn uất ức. Nhất là sau khi gã Trần Sở Nhiên kia xuất hiện, sự uất ức đó bị phóng đại lên gấp bội.

Hắn nằm bên cạnh Trì Dao, ngắm gương mặt say ngủ của cô đến ngẩn ngơ. Ham muốn chiếm hữu dâng lên ngập tràn trong ánh mắt.

Chỉ có tiến vào cơ thể cô, hòa tan trong cô, hắn mới có thể chắc chắn rằng, cô là của hắn.

Lúc hắn tìm áo mưa, Trì Dao che mặt lại, lẩm bẩm: “Chị đói.”

Tốc độ trên tay Giang Diễm nhanh hơn. Hắn đặt mắt cá chân cô lên vai mình, ôm chặt cô vào lòng.

“Em cũng đói.”

Nói xong, hắn không một chút báo trước, mạnh mẽ tiến vào.

Trì Dao cắn môi, rên khẽ một tiếng: “Nhẹ chút…”

Giang Diễm vờ như không nghe thấy. Hắn gắt gao vùi sâu trong cơ thể cô: “Trì Dao, nói gì đó đi.”

Hắn ôm quá chặt, gấp gáp đến mức mỗi cú thúc đều sâu hun hút. Sống lưng Trì Dao run rẩy, kêu không thành tiếng. Cô bấu chặt tay, móng tay cào lên tấm lưng rắn chắc của hắn, để lại mấy vệt đỏ ửng. Mồ hôi mỏng thấm vào vết xước, đau đớn xen lẫn khoái cảm tê dại.

Thân mình Giang Diễm run lên, sự ra vào càng thêm ác liệt. Hắn dùng ngón tay vuốt ve môi cô: “Chị nói đi, em muốn nghe.”

Trì Dao không biết nên nói gì vào lúc này. Cự vật nóng bỏng cắm vào quá sâu, quá mạnh, cô bị thao đến mơ hồ. Đầu lưỡi cô vô thức cuốn lấy ngón tay hắn đưa vào miệng, gương mặt ửng hồng vì dục vọng.

Giang Diễm nhìn cô, ngón tay ướt át làm tim hắn đập loạn. Hắn cảm thấy mình như trở về thời trẻ con, bướng bỉnh muốn món đồ chơi trong tay phải đáp lại mình. Nhưng hắn đâu phải kẻ dễ kích động như vậy?

Chẳng qua là, hắn đang tưởng tượng đến những năm tháng cô đã ở bên gã đàn ông kia. Ý nghĩ đó khiến hắn khó chịu đến hít thở không thông. Cơn ghen tuông làm hắn muốn chiếm thế thượng phong, muốn dày vò cô, làm chết cô ngay trên giường này!

Trì Dao cảm thấy eo mình bị nhấc lên. Cả người cô tê liệt ngã xuống, cặp mông tròn lẳn bị đẩy nhô cao, hoàn toàn phơi bày trước ánh mắt nóng rực của hắn.

Một cái tát nhẹ giáng xuống. Cô “A” lên một tiếng.

Theo sau đó là vô số những cái vỗ về khác. Trì Dao lắc mông, cửa mình run rẩy, co rút. Muốn hắn vui vẻ hơn, cô buột miệng kêu lên: “Anh ơi… cho em…”

Bàn tay đang xoa trên mông cô đột nhiên siết chặt. Cự vật trong tiểu huyệt nhảy lên từng nhịp.

Sự thỏa hiệp của Trì Dao làm Giang Diễm mất hết lý trí. Hắn mở ra cánh cửa dục vọng, liều mạng đâm vào huyệt nhỏ đáng thương. Vô số nụ hôn dịu dàng rơi xuống tấm lưng trơn bóng. Hắn dùng tay xoa nắn cánh hoa đã bị thao đến sưng mềm, gảy nhẹ âm đế mẫn cảm, làm cô liên tục rên rỉ.

Đêm đó, Trì Dao không nhớ mình đã hét lên bao nhiêu lần. Cô tinh ý nhận ra, Giang Diễm dường như đã thay đổi. Hắn đang biến đổi, từng chút một.

Và người gây ra việc này, lại chính là cô.

Bình luận (0)

Để lại bình luận