Chương 62

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 62

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lời nói vừa dứt, Mộ Thần không cho Lâm Nhạc cơ hội phản kháng, trực tiếp đè ngửa cô xuống lớp nệm sofa bọc da mát lạnh. Bàn tay to lớn của anh tóm gọn hai cổ tay nhỏ bé của cô kéo lên đỉnh đầu, trong khi môi anh điên cuồng giáng xuống môi cô một nụ hôn cuồng bạo, mang theo tính chiếm đoạt cực độ.
“Ưm… Mộ Thần… không được…” Lâm Nhạc khẽ rên rỉ qua kẽ răng, nhưng chiếc lưỡi ướt át của anh đã thô bạo cạy mở khớp hàm, luồn sâu vào khoang miệng cô càn quét mọi mật ngọt. Nụ hôn câu dẫn, đầy nhục dục khiến cơ thể Lâm Nhạc nhanh chóng mềm nhũn, dục hỏa bùng lên làm cô không tự chủ được mà hé miệng, rụt rè quấn lấy lưỡi anh.
Thấy con mèo nhỏ dưới thân đã bắt đầu rên rỉ phản ứng, Mộ Thần dời môi xuống chiếc cổ trắng ngần, tham lam cắn mút tạo ra những dấu dâu tây đỏ chót. Bàn tay thô ráp của anh thuần thục luồn qua lớp áo công sở, cởi phăng từng nút áo, phơi bày bầu ngực căng mọng lấp ló sau lớp nội y ren đen mỏng manh.
Lâm Nhạc hoảng hốt, dùng chút ý chí tàn dư đẩy ngực anh ra, thở dốc, giọng run rẩy: “Thần… không được làm ở đây… đây là công ty… lỡ người ta vào…”
“Vậy thì vào phòng nghỉ của anh. Ở đó đéo ai dám bén mảng vào đâu.”
Anh bế thốc cô lên, bước những sải dài đá tung cửa phòng nghỉ cá nhân bên trong văn phòng, rồi ném cô xuống chiếc giường King size mềm mại, quay tay chốt chặt cửa khóa trái. Cởi phăng chiếc áo vest vứt bừa xuống sàn, ngón tay anh thoăn thoắt giật lỏng chiếc cà vạt, xé toạc cúc áo sơ mi để lộ lồng ngực vạm vỡ, từng múi cơ cuồn cuộn hừng hực mùi testosterone.
“Mộ Thần… anh định làm tình thật sao? Sắp… sắp đến giờ em phải ra ngoài làm việc rồi…” Lâm Nhạc kẹp chặt hai đùi, ướt át run rẩy lùi về phía sau.
“Ông đây là chủ tịch, anh cho phép em nghỉ nguyên buổi chiều để dạng háng phục vụ anh.”
Không chần chừ thêm giây nào, Mộ Thần lao tới vồ lấy cô. Từng mảnh quần áo vướng víu nhanh chóng bị xé rách, lột sạch ném xuống đất. Giữa không gian kín bưng, hai cơ thể trần trụi quấn chặt lấy nhau, da thịt cọ xát nóng rực. Côn thịt khổng lồ cứng ngắc, sưng tấy của anh chọc thẳng vào khe rãnh đang rỉ dâm thủy ướt đẫm của cô, ma sát vài cái rồi một nhịp đâm phập lút cán vào tận sâu trong tử cung.
“Á… á… sâu quá… ưm…” Lâm Nhạc ngửa cổ thét lên một tiếng dâm đãng, móng tay bấu chặt vào lưng anh tứa máu.
Mộ Thần thở hồng hộc, bắt đầu đẩy hông rút ra đâm vào với tốc độ kinh hoàng. Từng cú nện “bạch bạch bạch” vang dội khắp phòng, thịt va chạm vào thịt tạo ra âm thanh lép nhép dâm thủy ướt át. Anh ra sức cày cấy, mỗi cú đâm đều nhắm chuẩn vào điểm G sâu thẳm khiến Lâm Nhạc oằn mình, hai bầu ngực rung lắc nảy bần bật theo từng nhịp nắc.
“Thế nào hả con dâm phụ nhỏ bé này? Bị anh đụ sướng thế này, đã biết thân phận của em là gì chưa?” Mộ Thần gầm gừ, đôi tay to bóp chặt lấy hai bầu vú căng tròn của cô nhào nặn.
“Em… ưm… aaaa… Thần… anh là đồ lưu manh… aaaa sướng quá…” Lâm Nhạc rên la rỉ rả, dâm thủy tuôn trào ướt đẫm cả mảng ga giường.
“Há mồm ra trả lời anh! Có đồng ý làm vợ anh không? Không đồng ý anh nắc nát lồn em ra!” Anh điên cuồng thúc hông, tốc độ nhanh như sấm chớp.
“Aaaa… ưm… chậm… đâm chậm thôi… aaaa… Em… em đồng ý… em đồng ý làm vợ anh…”
Đạt được mục đích, Mộ Thần nhếch mép cười thỏa mãn, ôm chặt lấy cô gái nhỏ đang run rẩy co giật vì lên đỉnh, cùng nhau phóng thích dòng tinh dịch nóng hổi ngập tràn sâu trong tử cung cô.
…****************…
Cùng ngày hôm đó, Lâm Kỳ cùng Nhược Nam quay lại bệnh viện để lấy kết quả giám định ADN. Mặc dù trong lòng cậu nhóc thiên tài này đã chắc mười mươi ba ruột của mình là ai khi chứng kiến cảnh ba mẹ quấn lấy nhau, nhưng cậu vẫn cần một tờ giấy chứng nhận pháp lý đanh thép.
Cầm tờ kết quả trên tay với con số 99,99% trùng khớp huyết thống, khóe môi Lâm Kỳ khẽ cong lên một đường tà mị.
Nhược Nam đứng cạnh, nhìn phong thái lạnh lùng điềm tĩnh đéo khác gì phiên bản thu nhỏ của tổng tài Mộ Thần mà không khỏi tò mò: “Kết quả thế nào rồi tiểu Kỳ? Nhìn cháu cười thế kia chắc là đã xác định được ba ruột rồi đúng không?”
“Vâng ạ. Chuyện này thành công đều nhờ công sức lén lút giúp đỡ của cô. Cháu nợ cô một ân tình lớn.”
“Bày vẽ khách sáo quá! Thế cháu tính sao, định nhận ba không? Một gã đàn ông vứt bỏ vợ con tận bảy năm trời, liệu có xứng đáng làm một người cha tốt không đây?”
“Chuyện này… cháu còn phải âm thầm điều tra, thử thách ông ấy thêm đã. Cảm ơn cô Nhược Nam, cô vất vả rồi.”
Trần Nhược Nam mỉm cười, chở Lâm Kỳ về lại khu chung cư cũ để che mắt. Vừa xuống xe, đợi xe cô khuất bóng, Lâm Kỳ nhanh nhảu vẫy một chiếc taxi khác, ra lệnh chạy thẳng về biệt thự của Mộ Thần.
Nhưng chiếc taxi vừa lăn bánh chưa được bao xa, bằng sự nhạy bén của một hacker quen ẩn mình, Lâm Kỳ liếc mắt qua gương chiếu hậu và lập tức nhíu mày. Có kẻ đang bám đuôi! Một chiếc xe hơi đen xì cứ bám sát không rời.
Mẹ kiếp, đám chó săn của mụ phù thủy già Mục Tử Yên vẫn chưa từ bỏ ý định diệt khẩu sao? Cậu lấy từ trong ba lô ra một xấp tiền dày cộp, vứt thẳng lên ghế phụ, giọng non nớt nhưng lạnh như băng ra lệnh:
“Bác tài, đằng sau có chó điên đang bám đuôi cháu. Bác đạp lút ga, lạng lách cắt đuôi nó cho cháu. Số tiền này coi như tiền bo!”
Nhìn xấp tiền polime dày cộp, mắt gã tài xế sáng rực lên. “Yên tâm đi cậu chủ nhỏ, tay lái lụa của bác sẽ cho bọn nó hít khói!” Chiếc taxi rồ ga, phóng vút đi, luồn lách qua những khe hở chật hẹp giữa dòng xe cộ đông đúc, rẽ ngoặt liên tục qua các con hẻm, và rất nhanh chóng, chiếc xe đen phía sau đã bị bỏ lại một khoảng xa, mất dấu hoàn toàn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận