Chương 62

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 62

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Cuồng Dã Và Ác Mộng
“Anh hai…” Bạch Vi run rẩy, cô cảm nhận rõ ràng sự thay đổi của hắn. “Chúng ta… chúng ta đang ở bên ngoài…”
“Thì sao?” Bạch Hiển cười khẽ, nụ cười mang theo vẻ tà khí mà cô chưa từng thấy. Hắn hôn lên vành tai cô, thì thầm bằng giọng nói khàn đặc, đầy mê hoặc: “Ngồi lên người anh hai đi.”
Hắn kéo dây khóa quần xuống. Dưới ánh trăng mờ ảo, con thú khổng lồ của hắn bật ra, kiêu hãnh ngóc đầu lên. Bạch Vi hoảng sợ, nhưng cơ thể lại phản ứng một cách kỳ lạ. Nơi riêng tư của cô bắt đầu ươn ướt.
“Ngoan, ngồi lên.” Hắn lặp lại, giọng nói như một mệnh lệnh không thể kháng cự.
Bạch Vi cắn môi, xấu hổ đến mức muốn khóc, nhưng nỗi sợ hãi bị bỏ rơi còn lớn hơn. Cô chậm rãi dịch chuyển, trong sự giúp đỡ của hắn, cô nhấc chân lên, dạng ra, từ từ hạ người xuống.
Khoảnh khắc da thịt mềm mại, ẩm ướt của cô chạm vào đỉnh đầu nóng rực của hắn, cả hai cùng rên lên một tiếng.
“A…”
Hắn không đợi thêm, một tay giữ chặt hông cô, một tay đỡ lấy vật nam tính, nhắm thẳng vào lối vào chật hA, ép của cô. Hắn thúc mạnh.
“Đau!” Bạch Vi hét lên, nước mắt trào ra. Dù đã làm vài lần, nhưng sự xâm nhập đột ngột này vẫn khiến cô đau đớn.
“Ngoan, một chút thôi.” Hắn dỗ dành, nhưng hành động lại không hề chậm lại. Hắn bắt đầu di chuyển, từ chậm đến nhanh, tiếng da thịt va chạm vào nhau chan chát, hòa cùng tiếng sóng nước vỗ mạn thuyền.
Chiếc thuyền nhỏ chòng chành theo từng nhịp thúc của hắn. Bạch Vi phải bám chặt lấy vai hắn, ngửa đầu ra sau, mái tóc dài xõa tung. Cô cảm thấy mình như một chiếc lá nhỏ bị cuốn vào cơn bão tình dục của hắn.
Hắn hôn lên cổ cô, cắn mút, để lại những dấu hôn đỏ ửng. “Vi Vi… em thật chặt… thật ướt…”
Hắn nói những lời tục tĩu, những lời mà “anh hai” hoàn mỹ của cô sẽ không bao giờ nói. Nhưng người đàn ông này, người đang ngấu nghiến cô, lại khiến cô vừa sợ hãi vừa hưng phấn.
“Anh hai… nhanh… nhanh quá…” Cô rên rỉ, không biết mình đang cầu xin hay cổ vũ.
“Gọi tên anh!” Hắn gầm lên, thúc mạnh vào điểm sâu nhất, làm cô co giật, bắn ra một luồng mật dịch nóng hổi.
Hắn cũng không kìm được nữa, gầm nhẹ một tiếng, ôm chặt lấy cô, phóng thích toàn bộ dục vọng tích tụ của mình vào sâu bên trong cô.
Mọi thứ chìm vào im lặng. Chỉ còn tiếng thở dốc của cả hai và tiếng sóng vỗ.
Đêm đó, Bạch Hiển mơ thấy một cơn ác mộng.
Hắn mơ thấy mình trở lại mấy tháng trước. Bạch Vi chưa chết, cô cũng không xuyên vào thân thể Chu Tử Nhược. Đám cưới của hắn và Chu Tử Nhược vẫn diễn ra.
Hắn thấy mình đứng trong hôn phòng đỏ rực, Chu Tử Nhược mặc váy cưới, e thẹn muốn lại gần. Nhưng hắn lại thấy ghê tởm. Ánh mắt hắn chỉ tìm kiếm bóng hình nhỏ bé mặc váy phù dâu màu hồng nhạt.
Bạch Vi. Em gái hắn.
Hắn thấy mình uống thật nhiều, mượn rượu giả điên. Hắn đẩy Chu Tử Nhược ra, khóa trái cửa phòng tân hôn. Hắn loạng choạng đi tìm Bạch Vi.
Hắn tông cửa phòng cô. Cô đang cởi váy lễ phục, hoảng hốt nhìn hắn.
“Anh hai… anh say rồi…”
“Say con mẹ nó!” Hắn nghe thấy chính mình gầm lên, giọng nói xa lạ. Hắn lao tới, xé nát bộ váy mỏng manh trên người cô.
“Không! Anh hai! Anh làm gì vậy! Buông em ra!”
Cô khóc, cô thét lên, cô đá đánh hắn. Nhưng hắn như một con quỷ. Hắn đè cô xuống giường, xé rách lớp phòng ngự cuối cùng. Hắn là một con thú, một kẻ loạn luân.
Hắn cường bạo cô. Cường bạo chính em gái ruột của mình.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận