Chương 622

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 622

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Sốt cao, sốt đến mức đau đầu nhức óc, ngay cả xương đầu gối cũng mơ hồ đaụ Đều nói quanh năm không cảm mạo, một khi cảm mạo sẽ phát bệnh nặng̝.
Từ khi the0 huấn luyện viên võ thuật học võ hơn một năm cho tới nay, cô đã không còn bị ốm vặt nữa.
Hôm nay lớn khái là do h0àn thành tâm nguyện, thần kinh căng thẳng mấy tháng buông lỏng xuống, cộng thêm nhiệt độ mùa đông khắc nghiệt lạnh đến thấu xương, bệnh của cô hỗn loạn, cả người nóng như hỏa lò.
Điều này làm mẹ Trầm sợ hãi, bà gọi vài bác sĩ tới.
Nhưng khi bị bệnh có lẽ là lúc người ta dễ có tính tình trẻ con nhất, Liên Chức trốn tɾong chăn cuộn tròn thành một cục, lí nhí nói.
“Không cần bác sĩ ”
Mẹ Trầm “Á Á nghe lời, bác sĩ khám mới khỏi sớm.”
“Không cần bác sĩ, không cần ”
Cô cuộn tròn tɾong chăn, đôi mắt nhắm chặt không ngừng có nước mắt chảy ra.
“Được được, không gọi bác sĩ.”
Hốc mắt mẹ Trầm đã tràn ra nước mắt. Bà cụ bên kia bà không dám nói, chỉ sợ bà cụ nghe cháu gái bị bệnh lại tức giận hại thân. Bác sĩ hạ thấp động tĩnh khi đi the0 bà quan sát bệnh tình, nhưng tính cảnh giác của Liên Chức cao, tɾong đầu Liên Chức dù bệnh nặng̝ vẫn tồn tại một tia ý thức, nếu bị bác sĩ rút máu thì tất cả đều xong rồi.
Hơi có người lạ chạm vào cô lập tức rúc mình vào tɾong chăn, nghe tiếng khóc ư ư khiến người ta đau lòng.
Vì thế chỉ có thể chiều the0 cô.
Uống thuốc hạ sốt, đắp khăn lạnh lên đầu cô, lăn qua lăn lại hơn nửa đêm, mẹ Trầm vào phòng nghỉ ngơi.
Chờ Trầm Kỳ Dương đến, xốc chăn che kín mít lên, khuôn mặt cô sớm đã đỏ ửng vì sốt và nóng, khóc đến nỗi ngay cả cổ cũng ra mồ hôi, giờ phút này không biết là do mệt mỏi hay như thế nào, cũng không còn ầm ĩ giống như vừa rồi.
Thái độ này không hiểu sao lại khiến cho người ta có ý nghĩ kỳ quái, nhưng rõ ràng hiện tại không thí¢h hợp.
Trầm Kỳ Dương dán tay lên trán cô, thấp giọng hỏi người hầu “Bây giờ bao nhiêu độ rồi?”
Người hầu nói “Ba mươi tám độ bảy.” Từ bốn mươi độ chậm rãi hạ xuống.
Vẫn là sốt cao, còn sốt như vậy nữa người đều sẽ choáng váng.
Trầm Kỳ Dương nhíu mày “Gọi hai bác sĩ nữ đến.”
“Nhưng tiểu thư…” Còn chưa nói xong, Trầm Kỳ Dương chỉ chỉ quần áo trên người cô.
Người hầu cũng hiểu ý.
Không bao lâu sau, hai bác sĩ nữ mặc trang phụcngười giúp việc xách hòm thuốc vào cửa, lớn khái đã cố ý tắm rửa, mùi nước khử trùng đặc biệt thuộc về bác sĩ trên người bọn họ không còn sót lại chút gì.
Liên Chức vẫn ngủ say, hơi nóng thở ra gần như thiêu đốt bàn tay Trầm Kỳ Dương.
Hai bác sĩ bước đầu kiểm tra triệu chứng bệnh, ngoại trừ sốt cao ra cô cũng không có triệu chứng gì khác, giờ phút này việc cấp bách đương nhiên là hạ sốt, vì thế họ mở hộp thuốc ra, phối thuốc xong lấy ống tiêm.
Người hầu thấp giọng gọi tiểu thư ở bên tai Liên Chức.
Liên Chức mơ hồ nói mớ, khó khăn mở mắt muốn nhìn rõ là ai.
Ánh mắt cô ướt át lại mờ mịt, như có quả cầu tɾong suốt lắc lư tɾong đó. Trầm Kỳ Dương dừng hai giây, ôm lấy bả vai cô đỡ người dậy.
Người hầu ôn nhu nói “Tiểu thư, áo ngủ của cô ướt rồi, chúng tôi giúp cô đổi bộ khác được không?”
Liên Chức chậm chạp phản ứng một hồi lâu, chóp mũi khẽ nhúc nhích lại hắt xì một cái.
Đầu óc cô choáng váng, thay quần áo thì thay quần áo đi, chỉ cần không phải bác sĩ đến.
Cô tựa vào vai người bên cạnh, thỉnh thoảng lại thay đổi tư thế, chỉ cảm thấy bờ vai này thật rộng.
Thật ra không biết hơi nóng thở ra đã thiêu đốt cổ Trầm Kỳ Dương, hơi khiến lỗ tai của anh phiếm đỏ, anh siết chặt hàm dưới, giọng nói cũng có chút khàn khàn.
“Đừng lộn xộn.”
Mũi kim bén nhọn thỉnh thoảng chảy ra giọt nước, bởi vì là tiêm vào mông, người giúp việc vén váy ngủ tơ tằm màu trắng sữa của cô đẩy lên trên.

Bình luận (0)

Để lại bình luận