Chương 623

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 623

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cặp đùi thon nhỏ của người phụ nữ lộ ra, đẫy đà thẳng tắp, trắng như tuyết, ngón ͼhân mềm mại còn cuộn tròn trên ga giường, khiến người ta không tự giác tưởng tượng cảnh tượng kiều diễm quấn quanh bên hông.
Đôi mắt Trầm Kỳ Dương đột nhiên tối sầm, anh bảo người hầu bên cạnh thay thế vị trí của anh.
Đại khái là chị em ruột, bác sĩ nữ không kịp nhắc nhở nam nữ khác biệt, nhưng ngược lại chính anh nghĩ tới trước.
Trầm Kỳ Dương ngồi sang một bên sô pha, hai ͼhân tùy ý mở ra, mày kiếm đè xuống đuôi mắt, ngọn lửa tɾong cổ họng rõ ràng còn chưa tiêu tan.
Trên bàn đặt chén trà, Trầm Kỳ Dương nuốt một ly nước lạnh xuống bụng. Nhưng khi vô tình ngước mắt, anh lại thoáng nhìn phong cảnh phản chiếu qua cửa sổ sát đất đối diện, nhất thời nhiệt độ còn chưa tiêu tan kia lại chạy dọc the0 cổ họng bò lên.
Trên giường cô đang ngoan ngoãn tựa vào trên vai người hầu, hai mắt khép hờ, khuôn mặt ửng hồng, người đã sớm bị người hầu nhẹ nhàng lật qua.
Đường cong xinh đẹp lộ rõ, người giúp việc nhấc váy ngủ tơ tằm của cô đẩy lên, đẩy qua cái mông tròn trịa xếp chồng lên bên hông. Quần lót ren màu trắng sữa có thể bao lấy mông, khiến người ta nhớ tới hoa hồng nở rộ kiều diễm quyến rũ đến vô cùng, cũng dụ dỗ đến mức tận cùng.
Cổ họng Trầm Kỳ Dương nặng̝ nề trượt xuống.
Nhưng người còn lâu mới đến đây, không biết do lo lắng thuốc tɾong ống tiêm bị bẩn hay như thế nào, người giúp việc cởi quần lót của cô xuống, cởi tới bắp đùi.
Cái mông tròn trịa the0 đó nhảy ra, trắng như tuyết, vểnh cao vô cùng.
Nếu có bàn tay chụp lên hung hăng vỗ một cái, hai bên thịt mềm nhất định sẽ run rẩy lắc lư, khe mông lại loáng thoáng cảnh xuân, từ đỉnh khe mông trượt đến giữa ͼhân đột nhiên hun hút không thấy.
Khiến người ta hận không thể tách hai ͼhân cô ra đến độ cong lớn nhất, nhìn xem bên tɾong che giấu phong cảnh như thế nào.
Lửa tɾong lòng anh phảng phất vào giờ khắc này cháy đến cực hạn, cảm giác nóng rực như hít thở không thông ùn ùn kéo đến, không biết là ai phát ra âm thanh mơ hồ nuốt xuống, giống như dã thú sau khi đi săn chịu ảnh hưởng của tình thế bắt buộc phải kìm nén.
Bác sĩ cố gắng nhẹ nhàng động tác, dùng bông gòn dính cồn nhẹ nhàng xoa lên mông cô.
Liên Chức bị cái lạnh kia kích đến nhíu mày, ngủ rấtkhông an ổn, nhưng một giây sau, đau đớn mãnh liệt đâm vào.
“Đau quá… Đau huhu…”
Liên Chức khó khăn mở mắt, miệng hung hăng xẹp xuống.
Cô đưa tay muốn đi che, bác sĩ đã tiêm xong rút ra, người giúp việc nhẹ giọng trấn an vài câu, cô lại ngủ, nước mắt đang còn chuẩn bị rơi ra.
Không thể không nói khi bị bệnh tính tình Liên Chức tốt hơn nhiều, nếu như tỉnh nhất định sẽ làm náo loạn.
Người giúp việc thay cô kéo váy xuống đắp chăn, tɾong lúc bận rộn không ai chú ý tới ánh mắt người đàn ông ngồi trước cửa sổ sát đất, con ngươi u ám sâu thẳm gần như không kiêng nể gì, khiến người ta không dám đối mặt.
….
Sau khi quan sát kim hạ sốt, bác sĩ kê mấy liều thuốc rồi dặn dò người giúp việc đút thuốc cho cô, trước khi rời đi lại tạm biệt Trầm Kỳ Dương, anh nhẹ gật đầu ý đã biết.
Người hầu đang muốn đút thuốc cho Liên Chức, phía sau truyền đến một giọng nói trầm thấp.
“Để tôi đi.”
“Vâng.”
Người giúp việc bỏ thuốc lại, đi ra ngoài.
Lúc đóng cửa, cô ấy liếc mắt nhìn tɾong phòng, Trầm Kỳ Dương dùng chăn quấn người lại, nhẹ nhàng nhấc bả vai cô đặt vào tɾong ngực mình, hất tóc cô sang một bên.
Động tác này rõ ràng rấtbình thường, nhưng người hầu lại nhìn ra trên người Trầm Kỳ Dương có vài phần dịu dàng hiếm thấy.
Cửa nhẹ nhàng đóng lại.
“Uống thuốc.” Trầm Kỳ Dương vỗ nhẹ khuôn mặt cô.
Mí mắt cô giật giật, không muốn tỉnh lại.
Trầm Kỳ Dương lại vỗ vỗ, xúc cảm không tệ, đuôi lông mày anh nhướng lên, đổi thành nhéo nhẹ, chơi giống như bóp bánh bao.

Bình luận (0)

Để lại bình luận