Chương 624

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 624

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chươռg 222.2 Chăm sóc
Editor : Long Đế Novel
Sau đó cô nhìn vào góc cửa sổ xe trước mắt mình, chẳng biết từ lúc nào, cũng có thêm mấy miếng dán không biết tên.
Hạ Hạ phì cười ra tiếng.
Cô cười, dẫn đến người lái xe nhìn sang, Hạ Hạ quay đầu lại, Alor nhanh chóng dời tầm mắt đi.
“Cảm ơn.”
Giọng cô dịu dàng dễ nghe.
Mặc dù Alor không nói gì, nhưng Hạ Hạ vẫn có thể hiểu được, hắn mua những thứ này hẳn là muốn cho cô ngồi trên xe thoải mái hơn.
Chuyện muốn làm thuận lợi hơn so với tưởng tượng, lúc tới sân bay sắc trời vẫn còn sớm.
Alor liếc nhìn thời gian, chợt nhớ tới một chuyện, vẻ mặt lúc này lập tức trở nên nghiêm túc.
“Có chuyện gì sao? Bị lỡ chuyến bay à?”
Alor cau mày nói “Vẫn chưa ăn cơm.”
Buổi trưa cô đến trường làm đơn xin nghỉ, sau khi ra ngoài lại chạy thẳng đến thư viện, ở Bangkok gần một ngày, đến bây giờ cô vẫn chưa ăn gì.
Nhiệm vụ lần này, hắn h0àn thành tương đối kém cỏi.
Trong đầu hiện lên ánh mắt khinh thường kia, ͼhân mày Alor càng nhíu chặt hơn.
Thấy sắc mặt hắn không được tốt lắm, Hạ Hạ còn tưởng mình đã làm chậm trễ giờ ăn uống của hắn, vì thế thử nói “Vậy, vậy bây giờ đi ăn đi.”
“Được.”
Cách gần nơi này nhất là một nhà hàng Trung Quốc, Hạ Hạ gọi đồ ăn xong, mới thấy vẻ mặt Alor dịu đi một chút.
“Những món tôi gọi đều là đồ ăn không cay.” Cô khép thực đơn lại, trả lại cho nhân viên phụcvụ.
Alor gật đầu, đồ ăn có cay hay không căn bản không quan trọng.
“Hai không ạ? Những món mà vị khách này gọi thí¢h hợp phối hợp với rượu trái cây tự pha chế của nhà hàng chúng tôi, độ cồn rấtthấp.” Khi nói lời này, nhân viên phụcvụ đang nhìn Alor.
Không chỉ có cô ấy, có rấtnhiều cô gái tɾong nhà hàng đều lặng lẽ nhìn sang bên này.
Alor ngước mắt, đôi mắt màu xanh nâu tɾong suốt như một dòng suối, nhưng ánh mắt lại cực kỳ lạnh lùng “Không cần.”
Quân vũ trang quy định, người dưới 17 tuổi không được uống rượụ
“À, vậy…” Nữ phụcvụ không nghĩ tới hắn sẽ lạnh lùng từ chối dứt khoát như vậy, ngữ khí và thái độ h0àn toàn bất đồng với vẻ ngoài, nhất thời cô ấy cảm thấy lúng túng.
“Vậy lấy nước trái cây đi, cảm ơn.” Hạ Hạ đúng lúc nói tiếp.
“À vâng, vâng. Xin hai người vui lòng chờ một lát ạ.”
Khoảng cách mang thức ăn lên còn một lúc nữa, hai người ngồi ở vị trí tɾong góc uống nước trái cây, hồi lâu không ai mở miệng nói chuyện.
Hạ Hạ uống hết nửa ly nước, lúc này mới nhìn trái nhìn phải, nhưng vị trí cô ngồi đều bị vách tường hai bên che khuất, không nhìn thấy bên ngoài, tầm mắt không khỏi rơi về phía đối diện.
Có lẽ bởi vì tuổi tác giữa hai người không chênh lệch nhiều lắm, bạn cùng lứa tuổi càng dễ mở đề tài, cô gái mím môi, chủ động mở miệng “Tôi tên là Chu Hạ Hạ.”
Alor ngước mắt lên trả lời “Tôi biết.”
“…” Tuy rằng hắn thông thạo tiếng Trung, nhưng xét đến cùng hắn cũng là người nước ngoài, Hạ Hạ đổi câu hỏi sang một cách thẳng thắn hơn “Ý tôi muốn hỏi, anh tên là gì?”
Quả nhiên hắn lập tức trả lời “Alor.”
“Sau này anh sẽ là người đi the0 bên cạnh chú ấy sao? A Diệu đâu, anh ấy có quay lại không?”
Nghe thấy cái tên kia, hai mắt Alor tối sầm lại.
Cho dù hắn có là người nước ngoài, nhưng cũng nghe ra được giọng điệu của Hạ Hạ là có ý gì.
Hắn trầm mặc một lúc lâu mới mở miệng “Tại sao ngay cả cô cũng thí¢h anh ta.”
Trước các thành viên của quân vũ trang cũng tâm phụckhẩu phụccông nhận Hà Văn Diệu là quan chỉ huy mới, sau có anh Khôn cảnh cáo hắn không được có tâm tư lệch lạc trên người anh ta, mà hiện tại, ngay cả người phụ nữ của anh Khôn cũng quan tâm liệu Hà Văn Diệu có quay lại hay không.
Đồ ăn rấtnhanh được mang lên bàn, Hạ Hạ vừa cầm lấy đũa, vừa trả lời “Bởi vì A Diệu rấttốt, tuy rằng anh ấy nhìn có hơi hung dữ, nhưng kỹ năng bán súng anh ấy rấtcừ khôi, khả năng lái xe cũng tốt nữa, hơn nữa…”
Bắn súng, lái xe.
Thiếu niên đối diện nhíu mày, cái này ai cũng làm được mà, nó đâu phải là giá trị không thể thay thế được.
Hạ Hạ nói được một nửa, lại bắt đầu dùng bữa, Alor nhịn không được truy hỏi “Hơn nữa cái gì?”
“Hơn nữa, anh ấy là người rấtấm áp.”
Một câu nói ngắn ngủi, Alor nghe xong lại không hiểu gì.
Bữa cơm này Hạ Hạ ăn rấtnhiều, mà Alor lại không ăn được mấy miếng.
Mắt thấy sắp đến giờ, chỉ cần thuận lợi trở về, coi như đã h0àn thành nhiệm vụ.
: Long Đế Novel Cầu ánh kim ạ

Bình luận (0)

Để lại bình luận