Chương 624

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 624

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chân mày cô nhíu lại, ánh mắt cũng dần dần mở ra.
Đôi mắt ướt át mang the0 sương mù nhìn chằm chằm anh, giống như đang lên án.
Ánh mắt Trầm Kỳ Dương và cô nhìn nhau vài giây, anh lười biếng nói.
“Biết tôi là ai không?”
Sự nóng bỏng bao trùm hai mắt cô, không ngừng có lệ trào ra, đó là phản ứng thân thể, không phải tình cảm của cô.
Nhưng giờ phút này cô nhìn chằm chằm không chớp mắt, trước mắt chỉ có một hình dáng mơ hồ, khiến cô nhớ lại thời thơ ấu bị bệnh, mẹ nuôi chăm sóc cô.
Đại khái chỉ có mẹ nuôi mới có thể thật lòng quan tâm cô.
Cô vùi vào tɾong lòng anh, hốc mắt bỗng nhiên đỏ lên.
“Con rấtnhớ mẹ.”
Trầm Kỳ Dương nhìn động tác này của cô, tɾong khoảng thời gian ngắn đã quên mình đang nói gì.
“Đã lâu lắm rồi mẹ không đến thăm con…”
Trầm Kỳ Dương “…” Anh im lặng cắn răng, phải làm mẹ cho người ta rồi.
“Con đaụ..” Nói xong miệng cô xẹp xuống, vùi đầu tɾong lòng anh, chóp mũi hiện ra một tia yếu ớt.
“Bọn họ đều bắt nạt con…”
Bệnh nặng̝ một hồi, gần như tiêu hao hết nước mắt mấy năm nay.
Nước mắt nóng bỏng ướt át thấm đẫm lồng ngực của Trầm Kỳ Dương, lông mày anh khẽ nhúc nhích, suy đoán “mẹ” tɾong miệng cô chính là mẹ nuôi của cô.
Anh dừng hai giây “Sau này sẽ không có ai dám ức hiếp chị.”
Liên Chức không nói lời nào, chỉ biết rơi lệ, người ức hiếp cô nhiều lắm.
Ngón tay anh vô thức vuốt ve khóe mắt ướt át của cô, cười nhẹ.
“Bao nhiêu tuổi rồi còn khóc, không sợ truyền ra ngoài bị người khác chê cười?”
Dù là lời trêu chọc, tɾong lời nói của anh cất giấu sự dịu dàng mà chính anh cũng không dễ phát hiện.
Cô hít chóp mũi “Con khó chịu…”
Trầm Kỳ Dương “Khó chịu chỗ nào?”
“Mông đaụ.. vừa có người đâm con…” Cô nói, “Mẹ giúp con xoa bóp được không, mẹ giúp con xoa bóp ”
Gân xanh trên huyệt Thái Dương của Trầm Kỳ Dương nhảy dựng lên.
Xoa cái rắm Đã như vậy mà còn g͙iày vò anh đúng không?
Anh cắn răng “Không xoa ”
Cô không thể tin nổi nhìn anh một cái, môi hơi run rẩy,
Như phải chịu đựng ủy khuất lớn.
“Mẹ… Ngay cả mẹ cũng…” Nước mắt không tiếng động rơi xuống càng dữ dội hơn. Cũng đúng, mẹ nuôi luôn luôn hiền lành nuông chiều cô đột nhiên như vậy, đổi lại ai cũng sẽ chịu không nổi.
Trầm Kỳ Dương cũng nhìn cô khóc đến mức không còn cách nào, có vài người khi khóc thật sự là nửa tiếng cũng không rên, nhưng khi nghe được lại khiến lồng ngực anh buồn bực. Hết lần này tới lần khác dỗ không được mà mắng cũng không xong, cuối cùng chỉ có thể bị tay cô nắm lấy kéo vào chăn.
Như đang mở món quà gì đó ra, đệm chăn được bọc kín lộ ra, nhiệt độ nhàn nhạt tập kích ngón tay người đàn ông.
Không ai biết, cả cánh tay Trầm Kỳ Dương đều đã tê dại.
Khi bàn tay vuốt ve mông cô cách lớp váy ngủ tơ tằm, cô thấp giọng “A” một tiếng.
“Không phải bên này…”
Cơn đau tích tụ của bác sĩ sau khi tiêm xong vẫn còn ở trên mông, giờ phút này bị bàn tay kia nhẹ nhàng xoa bóp, đau đớn rốt cuộc cũng tan đi.
Chỉ là cái tay kia quá mức cứng ngắc, ngay cả vị trí cũng tìm không thấy.
“Bên trái một chút…” Mặt mày cô giãn ra, âm thanh ư ư bắt đầu châm chọc.
Trầm Kỳ Dương “Câm miệng, đồ rắc rối này ”
Một giọt mồ hôi nóng nhỏ dọc the0 trán anh, khát vọng và cảm giác ngứa ngáy khó có thể dập tắt chạy dọc lên xuống the0 thân thể anh, sắc mặt Trầm Kỳ Dương căng thẳng, gần như ép buộc chính mình thu hồi cánh tay.
“Uống thuốc.”
Thuốc đông y hơi đắng, anh đút vào tɾong miệng cô, lông mày cô hung hăng nhíu lại, đầu lưỡi đã nhè ra.
Trầm Kỳ Dương “…”
Anh cũng bị cô g͙iày vò đến nỗi không thể nổi giận, lại nhét viên kẹo vào miệng cô, ngón tay chạm vào đầu lưỡi mềm mại của cô, sau này lại là thuốc đông y, cô từ chối né tránh.
Nhưng làm thế nào cũng trốn không thoát, ngón tay anh như hình với bóng đuổi the0 nhau, đầu lưỡi của cô bị ép giao triền với anh, mỗi lần tách khoảng cách trốn sang một bên, anh lập tức đuổi the0.

Bình luận (0)

Để lại bình luận