Chương 63

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 63

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Sáng hôm sau, nhiệt độ cơ thể của Cố Thiển Thiển đã hoàn toàn trở lại bình thường.
Nhìn thấy ánh mắt nheo lại của cô gái, Trịnh Trúc Nghĩa dở khóc dở cười. Đồng thời, anh cũng tự kiểm điểm xem mình có quá ác với cô hay không. Thế nên đâm ra lo lắng về việc cô bị bệnh.
Dự báo thời tiết nói rằng sẽ có mưa lớn trong tuần tới. Kéo tấm rèm xuống, quả nhiên trời vẫn mưa tầm tã.
Sau hai ngày mưa lớn. Có rất nhiều hoa tàn nằm rải rác trong vườn.
“Mưa to quá, tuần này giáo viên không đến.”
“Vâng.”
Cố Thiển Thiển gật đầu. Sau kỳ kinh nguyệt, cô ấy đã bỏ lỡ một tuần học toán. Cũng may mắn khi thành tích môn vật lý đã không bị rớt xuống.
Chỉ là sau giờ học, cô liền trở nên nhàn rỗi.
“Thiển Thiển đang nhìn cái gì vậy?”
Trịnh Trúc Nghĩa ôm vai cô từ phía sau. Vai của cô gái rất nhỏ, vòng tay anh ta ôm lấy vai cô có thể vòng tới lưng.
“Trời đang mưa rất to.”
Cố Thiển Thiển để anh ấy ôm mình mà lẩm bẩm nói.
Thực chuyển vào nhà kho trước để tránh hư hỏng, có hoa cũng không hiếm lắm nên trực tiếp trồng trong vườn, tùy ý cho mưa gió quật ngã. Lúc này, cả khu vườn tràn ngập sắc đỏ.
“Thiển Thiển không phải là rất thích ngày mưa sao.”
Anh ấy nhớ tất cả những gì mà cô thích.
“Vâng.”
Cố Thiển Thiển nhẹ nhàng đáp lại. Cô luôn có cảm giác rằng trong một ngày mưa tầm tã sẽ khiến tâm trạng của người ta sẽ thoải mái hơn rất nhiều. Giống như đi kèm theo tiếng mưa “róc rách” là những muộn phiền cũng theo đó mà cùng nhau cuốn trôi.
Trước đây, cô là người cáu kỉnh nhất khi phải làm các bài toán và vật lý. Cảm giác như toàn bộ đầu như sắp nổ tung. Chỉ cần trời mưa, cô sẽ không ép buộc bản thân làm bài. Cả người sẽ thư thái hơn rất nhiều.
Trịnh Trúc Nghĩa ôm Cố Thiển Thiển từ phía sau. Không ai trong số hai người nói chuyện trong một khoảng thời gian ngắn. Họ chỉ nhìn cơn mưa lớn rửa sạch thế giới bên ngoài cửa sổ. Không khí yên ắng lạ thường. Có một chút ấm áp mờ nhạt.
“Này…”
Cố Thiển Thiển không khỏi rụt cổ lại. Vốn tưởng rằng Trịnh Trác Nghĩa chỉ là vô ý đυ.ng phải chính mình, cô cũng không có để ý tới. Nhưng dần dần đôi môi mỏng mát lạnh bắt đầu hành động. Cố Thiển Thiển biết rằng Trịnh Trác Nghĩa lại nổi hứng
“Đừng… đừng làm ở đây…”
Những nụ hôn mong manh trườn lên xương quai xanh của cô. Cố Thiển Thiển nhẹ nhàng muốn từ chối.
“Không phải Thiển Thiển rất thích mưa sao? Tin anh đi, làm ở đây em sẽ rất nhiều cảm giác.”
Như Trịnh Trúc Nghĩa nói, anh không thể từ chối, từ phía sau vén váy ngủ của cô lên để lộ cặp mông căng tròn.
“Đừng…Trịnh Trúc Nghĩa ,trở về phòng ngủ đi .
Mặc dù bên ngoài trời đang mưa to nhưng tấm kính vẫn trong suốt. Có gì khác biệt giữa ở đây và làm ở bên ngoài!
“Giúp anh!”
Trịnh Trúc Nghĩa lại không thỏa hiệp. Để cô chống tay bệ cửa kính thủy tinh rồi bế cô lên, ngón tay trực tiếp vuốt ve tiểu huyệt dọc theo bờ mông. Không do dự, anh bóc hai cánh hoa và đâm vào.
“A…Trịnh Trúc Nghĩa…đừng mà…”
Cố Thiển Thiển chống cự trong vô vọng. Mông ngửa ra sau. Trông tràn đầy sự du͙© vọиɠ.
“Ngoan nào… em sẽ thích nó thôi.”
Nhưng Trịnh Trúc Nghĩa không chịu dừng lại. Ngón tay tùy ý sờ nắn nơi tiểu huyệt, khiến nơi đó chẳng mấy chốc đã trở nên ẩm ướt. Sau khi nới đủ độ rộng, Cố Thiển Thiển chưa chuẩn bị tinh thần sẵn sàng đã bị một động tác cứng rắn và quen thuộc chạm vào lỗ huyệt, đồng thời đâm vào.
“A!”
Cố Thiển Thiển kêu lên. Hoa huyệt siết chặt lấy dươиɠ ѵậŧ của anh.
“A… thả lỏng ra đi.”
“Thiển Thiển quả nhiên là có rất nhiều cảm giác.”
“Cắn chặt đến như vậy.”
Cố Thiển Thiển vô cùng xấu hổ khi nghe điều này. Mặc dù bên ngoài trời đang mưa rất to, nhưng dù sao cũng là ban ngày, may mắn thay, Trịnh Trúc Nghĩa đã không cởϊ qυầи áo của cô ấy. Vì vậy, ngay cả khi có người bên ngoài, họ chỉ có thể nhìn thấy một cô gái nằm trên cửa sổ, nhưng họ không biết rằng cô gái đó đang khỏa thân bên dưới.
“Đừng… đừng ở đây, được… ư…”
Cố Thiển Thiển cắn chặt môi.
Trịnh Trúc Nghĩa cố ý thẳng lưng để ngăn cô nói.
“Hừm…Trịnh Trúc Nghĩa…”
“Thiển Thiển thực sự cắn chặt quá… a … nó sẽ bị em cắn gãy mất.”
Cô siết chặt âʍ ɦộ của mình vì quá lo lắng, Trịnh Trúc Nghĩa vỗ vào mông cô để khiến cô ấy thả lỏng, đồng thời dùng sức mở âʍ ɦộ đang khít chặt của cô ra.
“Hừm… a…”
Chân của Cố Thiển Thiển yếu đến mức khó có thể đứng lên, may mắn là tay cô vẫn đặt trên bệ cửa sổ thủy tinh nên không bị trượt ngã. Mông bị lắc dữ dội. Nó trông rất dâʍ ɖu͙©.
“Bạch…Bạch…” Tiếng đút vào hoa huyệt vang lên nhịp nhàng cùng với tiếng mưa ngoài cửa kính. Đầu óc Cố Thiển Thiển rối bời, cô chỉ cảm thấy lỗ hoa như bị rối tung, thậm chí còn mơ hồ cảm thấy mình đang bị Trịnh Trúc Nghĩa đè xuống và chơi trong mưa. Vì tiếng mưa kia rơi thật sự rất gần, gần ở bên tau
“A ha… sâu quá… a…”
“A… Mẹ kiếp… Âʍ ɦộ của Cố Thiển Thiển thật tuyệt… A… Anh bắn vào em…”
“A…đừng…Trịnh Trúc Nghĩa…đừng vào…aaaa…”
“Thật đã.”
Trịnh Trúc Nghĩa đã không rút dươиɠ ѵậŧ ra cả ngay sau khi đã rò chất lỏng ấy. Dươиɠ ѵậŧ vừa mới bắn tuy hơi yếu nhưng kích thước vẫn không thể xem thường, anh cố tình đưa đẩy vào trong cô.
“Không được mà…”
Cố Thiển Thiển từ chối bằng một giọng giả dối. Cô gần như kiệt sức. Thực sự sẽ không thể chịu đựng được để làm điều đó một lần nữa.
Trịnh Trúc Nghĩa cũng không ép cô ấy làm điều đó lần thứ hai. Dù sao bệnh của cô cũng vừa mới khỏi, không cần quá lo lắng.
“Nằm xuống ngoan ngoãn nghỉ ngơi đi, anh đi chuẩn bị bữa tối.”
Cố Thiển Thiển nằm trên giường, nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ không chớp mắt.
Mưa ngoài cửa sổ hình như mưa rơi nặng hạt hơn.
Chắc chắn sẽ bị bệnh nếu mở cửa sổ bây giờ.
Cố Thiển Thiển nhìn cơn mưa lớn đang rơi bên ngoài. Tình cờ, anh ra khỏi giường và mở cửa sổ kính.
Kèm theo gió lạnh thổi mạnh, nước mưa tràn vào như đá cuội, tạt vào mặt đau điếng. Cố Thiển Thiển dường như không cảm thấy điều đó, và ngay sau đó toàn bộ phần thân trên của cô ấy ướt đẫm. Chiếc váy ngủ mỏng tang ôm sát cơ thể, tôn lên những đường cong quyến rũ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận