Chương 63

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 63

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Ván Bài Lật Ngửa
Cái đêm tôi bỏ trốn ở Úc, tôi đã nghĩ mình đã che giấu rất kỹ. Tôi chạy về, vùi đầu vào công việc, tự lừa mình dối người rằng mọi chuyện đã qua.
Nhưng tôi đã lầm.
Tôi đã đánh giá thấp hai con cáo già bên cạnh mình.
Ngày hôm đó, sau khi từ Úc về được vài tuần, Khang Lộ lôi tôi đi uống rượu. Con mụ mặt lạnh như tiền đó tối hôm đó lại uống rất nhiều.
“Nó là đồ khốn nạn,” Khang Lộ đột nhiên nói, ném cái ly xuống bàn. “Tất cả bọn đàn ông đều khốn nạn.”
Tôi biết nó đang nói đến ai.
“Diệp Sương,” nó nhìn tôi, mắt đỏ hoe. “Mày định trốn đến bao giờ?”
Và rồi, Cam Lộ xuất hiện. Gã mang theo một chai rượu vang đắt tiền và một nụ cười mà tôi biết là không có gì tốt đẹp.
“Hai người đẹp uống mà không rủ anh à?”
“Cút!” Khang Lộ gắt.
“Được rồi, được rồi,” Cam Lộ giơ tay đầu hàng, rồi ngồi xuống. “Anh đến để báo cho em một tin, Sương à.”
“Tin gì?”
“Ngụy Oánh Oánh,” gã nói, “Con mụ điên đó, nó thắng rồi. Nó và Ngụy Khải đã ở bên nhau. Dám yêu dám làm, dám loạn luân. Còn em?”
Gã nhìn tôi, ánh mắt sắc như dao. “Em thì sao? Em có dám không? Em dám yêu, nhưng em có dám làm không? Hay em chỉ dám trốn như một con rùa rụt cổ?”
“Anh nói vậy là có ý gì?”
“Ý gì à?” Gã cười khẩy. “Ý là thằng nhóc Chiến Lược của em nó đang tự hủy hoại đời nó kìa! Từ lúc em về, nó lao vào đóng phim như điên, rồi nó gây scandal, nó cặp kè với con người mẫu vú bự đó. Em nghĩ nó vui vẻ lắm à? Nó đang tự dằn vặt đấy, con ngốc!”
Tim tôi thắt lại.
“Nhưng… làm sao anh biết?”
“Biết gì? Biết em gặp Ngụy Khải à?” Cam Lộ nhún vai. “Khang Lộ nó cho người theo em đấy.”
Tôi quay sang nhìn Khang Lộ. Nó không phủ nhận.
“Nhưng đó không phải là điều quan trọng nhất,” Cam Lộ nói tiếp, giọng gã đột nhiên nghiêm túc. “Quan trọng là, anh đã nói hết cho thằng nhóc đó rồi.”
Tôi sững sờ. “Nói… nói cái gì?”
“Tất cả. Chuyện của em và Ngụy Khải. Chuyện em bị ép dùng thuốc. Chuyện em bị… cái chứng nghiện tình dục đó.”
“Anh… anh…” Tôi không thở nổi.
“Anh đã lừa nó đến cái phòng tổng thống ở khách sạn,” gã kể lại. “Anh nói cho nó biết em đã trải qua những gì. Anh nói cho nó biết em không phải là con đĩ lẳng lơ, mà em là nạn nhân. Anh nói cho nó biết em sợ hãi, em tự ti, em không dám yêu.” [1720, 1721]
“Và nó… nó phản ứng thế nào?” tôi run rẩy hỏi.
“Nó,” Cam Lộ nhìn tôi, “nó không nói gì cả. Nó chỉ theo anh lên phòng, và sau đó… em biết rồi đấy.”
Tôi biết rồi. Đêm đó, nó đã đụ tôi. Nó đụ tôi như một con thú, nhưng trong sự thô bạo đó, không có sự ghê tởm.
Nó biết.
Nó biết tất cả, nhưng nó vẫn ở lại.
Nó không ghê tởm tôi.
“Nhưng còn một chuyện,” Cam Lộ ngập ngừng, “anh không nói cho nó biết.”
Gã nhìn Khang Lộ, rồi nhìn tôi.
“Cái gì?”
“Cái thai.”
Khang Lộ đứng dậy, đi về phía tôi. “Cái tờ siêu âm B, mày kẹp trong tập bản vẽ.”
Tôi chết đứng.
“Diệp Sương,” Khang Lộ ôm lấy tôi, “mày là con ngốc nhất trên đời. Mày biết không?”
Tôi không biết. Tôi thật sự không biết.
Tôi đã nghĩ mình đang che giấu một bí mật tày trời. Hóa ra, tôi là người duy nhất bị giữ trong bóng tối.
Tôi đã nghĩ nó ở lại vì nó nghiện cái lồn của tôi. Hóa ra, nó ở lại vì nó chấp nhận con người tôi.
Và rồi, tin tức Chiến Lược bị tai nạn ập đến.
Không phải tai nạn bình thường. Nó bị đám paparazzi đuổi theo, bị xô đẩy, và bị một cái vali hành lý đập gãy chân.
“Hồ Giai gọi,” Khang Lộ nói, giọng lạnh băng. “Con mụ đó đang phát điên. Nhưng nó cũng nói, đây là cơ hội.”
“Cơ hội gì?”
“Cơ hội để mày hết ngu,” Cam Lộ nói. “Khang Lộ đã dùng quan hệ dẹp hết đám nhà báo rồi. Bệnh viện bây giờ chỉ có mày và nó thôi. Mày tự đi mà giải quyết.”
Và đó là lý do tôi có mặt ở bệnh viện ngày hôm đó.
Không phải là sự tình cờ.
Tất cả là một ván bài đã được sắp đặt.
Và tôi, con tốt thí, cuối cùng cũng đã chịu đi nước cờ của mình.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận