Chương 63

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 63

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Chạy Trốn Khỏi Sự Nông Nổi
Lũ con gái đã ồn ào, đám con trai còn khiến Mật Mật ngán ngẩm hơn.
Sau khi biết “chồng Mật Mật” không chỉ đẹp trai mà còn là một cái mỏ vàng di động, mấy cậu bạn học cũ bắt đầu hành động. Họ không còn vẻ ngại ngùng của thời đi học, mà thay bằng sự trơ trẽn của những kẻ muốn leo cao.
“Mật Mật à,” một cậu chàng trước đây chưa từng nói với cô quá ba câu, giờ lại đon đả rót rượu cho cô, “Chồng cậu làm bên lĩnh vực nào thế? Tớ mới ra trường, đang tìm cơ hội. Nếu được, hôm nào cậu sắp xếp cho anh em mình gặp nhau một bữa…”
“Đúng đó, Mật Mật. Bạn bè cũ cả mà, giúp nhau chút chứ. Chồng cậu nhìn khí chất ngời ngời, chắc chắn là nhân vật lớn.”
Mật Mật nhìn gã đàn ông trước mặt. Cậu ta cũng mặc vest, cũng thắt cà vạt, nhưng mọi thứ đều toát lên vẻ non nớt, vụng về. Mùi nước hoa rẻ tiền trộn lẫn với mùi tham vọng khiến cô khó thở.
Cô chợt nhớ đến Lăng Nhiễm.
Anh cũng mặc sơ mi, nhưng là lụa cao cấp. Anh cũng có mùi hương, nhưng là mùi gỗ trầm ổn định, mùi của da thịt sạch sẽ sau khi tắm, mùi của sự kiểm soát tuyệt đối.
Những gã trai này… quá ấu trĩ.
Mật Mật đột nhiên nhận ra một sự thật kinh hoàng. Cô thà ở bên một kẻ biến thái sâu sắc như Lăng Nhiễm, còn hơn phải giao du với những kẻ tầm thường nông cạn này. Sự bình thường của họ khiến cô thấy ghê tởm. Ít nhất, Lăng Nhiễm là một vực thẳm thú vị, còn bọn họ chỉ là một vũng nước đục.
Cô không thể nuốt trôi thêm một miếng nào nữa.
“Xin lỗi,” Mật Mật đứng bật dậy. “Tớ có việc phải đi trước.”
Cô đi thẳng ra quầy thu ngân, mặc kệ đám bạn đang ngơ ngác gọi với theo.
“Em thanh toán hóa đơn cho bàn… 12.”
Cô bình thản rút chiếc thẻ đen Lăng Nhiễm đưa cho. Âm thanh máy quẹt thẻ vang lên “tít” một tiếng, như nhát dao cắt đứt cô khỏi cái thế giới giả tạo này.
Khúc Linh chạy theo cô ra tận cửa: “Này, sao về sớm thế? Bọn nó làm cậu khó chịu à?”
“Tớ không thuộc về nơi này.” Mật Mật nói khẽ, rồi vội vã lao ra ngoài.
Lăng Nhiễm vẫn ở đó. Chiếc xe nằm im lìm một góc, bên trong, ánh sáng xanh mờ ảo từ màn hình laptop hắt lên gương mặt anh. Anh đang làm việc.
Thấy cô, anh gập máy tính lại, mở cửa xe cho cô.
“Sao lại ra sớm vậy?” Anh hỏi, nhưng giọng điệu như thể đã biết trước câu trả lời.
Mật Mật chui vào xe, hít một hơi thật sâu mùi hương quen thuộc của anh. Cô thấy an toàn.
“Bọn họ… ồn ào quá.”
Lăng Nhiễm cười khẩy, một nụ cười vừa cưng chiều vừa có chút tàn nhẫn. Anh khởi động xe.
“Anh đã nói rồi,” anh dịu dàng nói, nhưng tay thì vươn qua, nắm lấy tay cô, siết chặt. “Thế giới bên ngoài rất tầm thường, bảo bối à. Chỉ có ở bên anh, em mới là duy nhất.”
Xe lao đi, bỏ lại nhà hàng ồn ã phía sau. Mật Mật nhìn những cuộc gọi nhỡ liên tục hiện lên trên màn hình từ Khúc Linh và những số lạ. Cô dứt khoát tắt nguồn điện thoại.
Đúng vậy, cô không thuộc về nơi đó. Cô thuộc về con quái vật đang nắm tay cô đây.

Bình luận (0)

Để lại bình luận