Chương 63

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 63

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Cơn Lốc Cuối Cùng và Món Quà Sinh Nhật
“Mệt… em mệt quá…” Điền Điềm thút thít, giọng khản đặc . Cô đã lên đỉnh hai lần, cơ thể mềm nhũn như bún.
Nhưng Vi Dự thì chưa . Cây hàng của anh vẫn căng cứng bên trong cô . Anh đúng là một con quái vật.
Anh đổi về tư thế truyền thống, nằm trên cô, chống tay hai bên . Anh di chuyển chậm lại, nhưng mỗi cú thúc đều sâu và chắc.
“Em… em chịu thua.” Cô nói .
“Ngoan,” anh hôn lên trán cô, “Anh ra ngay đây.”
Nhưng anh không ra. Anh vẫn đều đặn di chuyển.
Điền Điềm biết, anh đang đợi . Anh đang đợi cô. Cô thở hắt ra, dùng chút sức lực cuối cùng, vòng tay qua cổ anh, kéo anh xuống.
Cô không gọi anh là “Vi Dự”.
“Dự ca ca…” Cô thì thầm, giọng ngọt lịm, đầy dâm đãng [2037, 2040]. “Thao em đi… Thao chết em đi…”
Vi Dự khựng lại. Đôi mắt anh tối sầm. Lời nói của cô như một liều thuốc kích thích mạnh nhất.
Anh gầm lên, không còn là tiếng thì thầm nữa. Anh nắm lấy hông cô, nhấc bổng lên, và bắt đầu thúc như một cỗ máy . Nhanh, mạnh, sâu. Chiếc xe lại rung lắc dữ dội.
“A… A… Dự ca ca!”
Cô không biết mình đang nói gì nữa . Cô chỉ biết kẹp chặt lấy anh, móng tay bấu vào lưng anh.
Cảm nhận được vách thịt của cô siết chặt lấy mình trong cơn co thắt cuối cùng , Vi Dự cũng không chịu nổi nữa. Anh gục đầu vào cổ cô, cắn nhẹ, và bắn . Anh bắn mạnh đến nỗi cô cảm nhận được từng dòng tinh ấm nóng dội vào bên trong lớp bao.
Anh nằm gục trên người cô, thở dốc . Cả hai đẫm mồ hôi. Trong xe, chỉ còn lại mùi của tình dục và không khí mằn mặn của biển.
“Em yêu anh.” Cô thì thầm.
“Anh cũng yêu em.” Anh hôn cô, một nụ hôn thật sâu, không còn là dục vọng, chỉ có sự bình yên .
Đêm đó, cô ngủ say như chết trong vòng tay anh. Trước khi chìm vào giấc ngủ, cô mơ hồ cảm thấy anh đặt một vật gì đó lạnh lạnh, mỏng mỏng bên cạnh gối cô .
“Sinh nhật vui vẻ, Điềm Điềm.”
________________

Sáng hôm sau, Điền Điềm tỉnh dậy vì một tia nắng lọt qua khe mành. Vi Dự vẫn ngủ say bên cạnh, tay anh vẫn ôm chặt eo cô, như thể sợ cô chạy mất .
Cô quay người lại. Và cô thấy nó.
Một chiếc iPad .
Quà sinh nhật? Cô nghĩ tối qua mình nghe nhầm.
Cô tò mò cầm lên. Chiếc iPad không khóa. Cô mở ra, và màn hình sáng lên .
Không phải màn hình chính. Đó là một file ảnh . Trang bìa.
Một bức vẽ.
Là cô, và anh. Vẽ theo phong cách chibi, vô cùng đáng yêu. Và dòng chữ: “Gửi Điềm Điềm Thân Ái Của Anh.”
Tim cô đập hẫng một nhịp. Cô run run lướt sang trang.
Đó là một cuốn truyện tranh [2056, 2057].
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận