Chương 63

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 63

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nói xong, anh lại hung ác đạp Lý Mặc một cái nữa, thấy dáng vẻ đau đớn rêи ɾỉ của anh ta, Trần Vũ Hàm mới thở phào nhẹ nhõm nói: “Không chết là tốt rồi.”
Nói xong, cô cũng đá một cái, mắng bốn chữ “biếи ŧɦái chết tiệt”, rồi lấy điện thoại ra gọi cho Tiểu Đào.
————

*Tiêu đề là lời của tác giả nha mn.
Thật ra Trần Vũ Hàm không muốn để Tiểu Đào biết chuyện này hay để cô ấy tham gia vào.
Nhưng cho dù muốn báo cảnh sát đến xử lý, nghĩ đến cuối cùng chắc chắn vẫn sẽ có tin tức truyền đến tai Tiểu Đào, cô vẫn nên nghe lời Khương Yển, thông báo trước với cô ấy.
Cô vẫn hy vọng chuyện này có thể giải quyết riêng, dù sao Khương Yển đánh người ta thê thảm như vậy, anh cũng phải chịu trách nhiệm, nhưng Trần Vũ Hàm không đành lòng thấy anh vào tù.
Trong lúc đợi Tiểu Đào đến, Lý Mặc đã khôi phục được một chút sức lực còn chuẩn bị bỏ chạy, lại bị Khương Yển cảnh giác và phát hiện ra, giẫm mạnh chân lên lưng đè anh ta xuống đất, làm cằm anh ta đập vào gạch men lát sàn, ho ra máu và hai cái răng.
Lúc này Lý Mặc không dám nhúc nhích nữa, chỉ biết run rẩy ngón tay bị cửa kẹp đứt, nằm im trên đất đau khổ rêи ɾỉ giống như một con giun đất, Trần Vũ Hàm vừa nhìn liền cảm thấy buồn nôn trong bụng.
Cô quay mặt sang chỗ khác, đi vài bước nhỏ đến sau lưng Khương Yển, nhìn chằm chằm bóng lưng vô cùng an toàn của anh một lúc, sau đó mới dán sát vào lưng anh, chủ động đưa tay ôm eo anh, tìm kiếm cảm giác an toàn.
Lúc Tiểu Đào vội vàng tới, liền nhìn thấy hai người đang ôm nhau, hình ảnh tuyệt đẹp đó khiến trong đầu cô ấy hiện lên hình ảnh kinh điển về tàu Titanic, nếu bên chân Khương Yển không có Lý Mặc nằm co rút……
Vừa nhìn thấy Lý Mặc, cô ấy sợ tới mức suýt chút nữa muốn nhấc chân đá anh ta, cái dáng vẻ miệng thì đầy máu, tay run rẩy lại còn đang khóc lóc thảm thiết, nửa đêm nửa hôm không khỏi quá dọa người đi.
Cô ấy nhăn mặt cũng có chút ghét bỏ, vòng qua anh ta đi vào nhà, hỏi: “Có chuyện gì vậy? Sao anh Khương lại đánh anh ta thế?”
“Em thử hỏi xem anh ta đã làm cái gì.”
Khương Yển nói xong liền cảm thấy tức giận, nắm chặt tay chuẩn bị tiến lên đấm thêm hai cái, nhưng lại bị Trần Vũ Hàm kéo lại.
Sau khi Trần Vũ Hàm kể lại câu chuyện một cách ngắn gọn cho Tiểu Đào, mới tiếp tục nói: “Bọn chị cũng không biết anh ta quen biết ai, cũng chỉ có thể gọi em đến trước, lát nữa làm phiền em mang anh ta đến bệnh viện nhé, tối tay chị trước tiên sẽ ra ngoài tìm một chỗ ở lại, đồ đạc đã thu dọn xong rồi, dù sao trận đánh hôm nay cũng đã tiêu trừ những chuyện bẩn thỉu anh ta đã làm, bọn chị sẽ không chịu chi phí thuốc men và chữa trị đâu, nếu anh ta định công khai thì chị cũng sẽ không dễ dàng buông tha chuyện anh ta lén vào phòng chị đâu.”
Tiểu Đào đột nhiên cảm thấy lượng thông tin có hơi lớn, đứng sững tại chỗ im lặng tiêu hóa những chuyện mà bản thân vừa nghe được.
Trần Vũ Hàm thấy dáng vẻ của cô ấy, còn cho rằng mình và Khương Yển khiến cô ấy thất vọng, nói thế nào đi nữa thì Lý Mặc cũng là đối tượng xem mắt mà dì nhỏ của cô ấy giới thiệu cho, bây giờ xảy ra chuyện, cô ấy không thể dễ dàng giải thích hay cho người nhà một câu trả lời được.
Ngay khi cô cảm thấy hình như mình đã khiến mọi chuyện càng lúc càng phức tạp hơn thì cô nhìn thấy Tiểu Đào lấy cái túi đeo trên người, không nói hai lời, xông đến đập mạnh vào Lý Mặc.
“Đm, đồ biếи ŧɦái! Vậy mà lại làm chuyện như vậy với quần áo của chị Vũ Hàm, tôi lúc đó còn tò mò anh chạy lên lầu hai làm gì, hại tôi không tìm thấy anh đâu, may mà tôi không thích anh, anh mà là người à!”
Cô ấy đột nhiên mất kiểm soát khiến Trần Vũ Hàm và Khương Yển đều giật mình, nhìn dáng vẻ tức giận của cô ấy như thể cô ấy mới là người bị tên kia quấy rối vậy, làm hai người phải vội vàng luống cuống đi kéo người lại, nhưng vẫn chậm một bước, Lý Mặc bị Tiểu Đào đập hai cái đã hoàn toàn ngất xỉu rồi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận