Chương 63

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 63

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Mặt Bạch Dương không biểu tình, khóe mắt rủ xuống sắc bén , ánh mắt cường thế, ngón tay kẹp thuốc đặt ở đầu gối nhẹ gõ thành nhịp, như là có điều suy nghĩ .

Tô Hòa Mặc ngượng ngùng cười, khẩn trương nói: “Bạch ca, cậu sẽ không giận đi?”

“Không có.”

Hắn trả lời thực dứt khoát, lại hơi hơi thu mi.

“Kia, không sinh khí liền hảo, lần sau tôi khẳng định sẽ chú ý, lần này là sơ sót của tôi, chỉ là có chút rất kinh ngạc , lần đầu thấy cậu quan tâm một người như vậy.”

Bạch Dương lãnh đạm căng đầu gối đứng dậy: “Tiền sẽ chuyển cho cậu .”

“Chuyện nên làm mà thôi.”

Thấy hắn phải đi, Tô Hòa Mặc khụ một tiếng hỏi: “Cuối tuần này chúng tôi muốn ra bờ biển , Bạch ca, nếu không thì đến chơi chút?”

Cả người hắn phát ra khí lạnh , vô cớ tràn ra một cổ không vui.

“Trước giờ chưa bao giờ thấy cậu mời tôi cùng tham gia mấy hoạt động này, gần đây sao lại nhiệt tình như vậy? Có chuyện gì thì nói thẳng đi.”

Biểu tình Tô Hòa Mặc vô tội gãi cổ, “Có sao? Lần trước mời Bạch ca đi câu cá không ngờ cậu sẽ đáp ứng thống khoái như vậy , đại khái là được nước lấn tới đi.”

Hắn “Tự mình hiểu” làm Bạch Dương tiêu trừ không ít cảnh giác.

Bạch Dương đem thuốc cất vào túi rời đi: “Đi sẽ báo cho cậu.”

“Được!”

Tiết đầu tiên của buổi chiều là thể dục , Tô Hòa Mặc ở phòng học sạc pin điện thoại, trừ bỏ bắn ra mấy chục tin nhắn oanh tạc cùng mấy chục cuộc gọi nhỡ, còn có một tin chuyển tiền chờ nhận.

Hai vạn.

Hắn yên lặng nuốt nước miếng, đồng tử mở to nhìn màn hình điện thoại, vân đạm phong khinh điểm bấm nhận, sau đó tắt màn hình.

Trong phòng học ầm một tiếng, cửa bị mở ra.

Làm hắn giật mình thiếu chút nữa là từ cái bàn trên bục giảng ngã ngữa ra sau.

Tưởng lão sư tới, đang chuẩn bị kéo đồ sạc ra khỏi ổ cắm, nhưng người tiến vào từ cửa sau, vậy mà lại là Tiêu Trúc Vũ.

“Này!”

Cô nghe tiếng ngẩng đầu, nhìn người từ phía dưới bục giảng chui ra .

Vẫn là khuôn mắt ngủ không đủ giấc ngốc ngốc, tóc so với ngày hôm qua còn hỗn độn hơn,không khác gì cái ổ gà .

Tiêu Trúc Vũ há mồm, mới phát hiện chính mình không biết tên hắn gọi là gì.

“Buổi sáng sao lại không có đến, không uống thuốc a?”

“Buổi sáng ngủ, cậu ấy không kêu tôi.” Tiêu Trúc Vũ ủy khuất ngồi lên ghế, mông đau chống ghế từ từ ngồi xuống .

“Cái kia, bà ngoại tôi……”

Tô Hòa Mặc từ cặp sách lấy thuốc tránh thai ra, lại lấy bình nước khoáng ra .

“Bà ngoại cô không có việc gì, ngày hôm qua lúc chúng ta gọi đến bà cô bận làm việc đem điện thoại làm rớt trên mặt đất, cái này uống, nhanh lên, nói không chừng lát nữa cậu ta muốn lại đây tìm cô.”

Bị hắn thúc giục, Tiêu Trúc Vũ tiếp nhận thuốc ném vào trong miệng , hoảng loạn dùng sức lực vặn nước khoáng ra , mãnh rót vào miệng, thiếu chút nữa đem mình sặc .

“Khụ!”

“ Uống chậm một chút, uống nước thôi cũng sợ bị người khoác đoạt của cô sao.”

Hắn cảnh giác nhìn thoáng qua phía sau, đem nước cầm về.

“Tôi còn chưa uống xong.”

“Tôi sợ cậu ta chốc nữa sẽ đến , ngày mai lại uống tiếp.”

“Ngô– cảm ơn cậu.” Tiêu Trúc Vũ lau vệt nước bên miệng ,mắt tròn sáng lấp lánh trong suốt sáng trong: “Này–, cậu tên là gì a?”

Tô Hòa Mặc sửng sốt.

Đúng thật là hắn chưa nói tên của mình cho cô biết.

“Này, tốt xấu gì cũng chung lớp, ngày thường không phải có điểm danh sao? thời điểm Lão sư điểm danh đến tôi, cô không nghe được?”

Cô lắc đầu lung tung , ngày thường chỉ học tập thôi đã làm cô phải cố hết sức, sao lại còn tinh lực cùng thời gian để nhớ kỹ tên bạn học chứ.

Tô Hòa Mặc đem sách bài tập của mình cầm đến, cho cô nhìn thoáng qua, bạch bạch— chỉ vào chữ trên vở : “Nhớ rõ! Ba chữ này.”

“Tô Hòa Mặc.”

Răng lúc đóng lúc mở, đọc ra chữ viết rõ ràng trên vở, âm điệu mềm mại nhu nhu nhược nhược, bị thanh âm như vậy gọi hắn, đầu có chút mơ hồ, sao trước nay hắnchưa từng cảm thấy tên mình dễ nghe như vậy.

Bình luận (0)

Để lại bình luận