Chương 63

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 63

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tô Mộ Thu nhìn xem nàng kích động thần sắc, trong lòng thầm than một tiếng,“Nghe nói ba chị đối với chị không tốt, không phải sao? Để cho công ty ông ta đóng cửa không phải tốt sao? Tiền thu nhập tại Phượng gia đã có thể nuôi sống chính chị.”

“Ông ấy đích xác không có làm tận trách nhiệm của người cha, nhưng là ···” Thấm Vân ngập ngừng nói,“Chị cần công ty của ông ta, nếu như công ty đóng cửa , Ngạo cũng không muốn chị nữa.”

Tô Mộ Thu chau căng mi tâm,“Chị cùng anh ta chẳng lẽ dựa vào ích lợi mới duy trì được quan hệ sao? Đã như vậy, còn không bằng cùng người đàn ông kia chia tay, đàn ông không quý trọng chị không cần cũng được.”

“Không được .” Thấm Vân lắc đầu, vẻ mặt đau thương,“Chị yêu anh ấy, rất yêu rất yêu, dù cho biết rõ anh ấy nhìn trúng chỉ là công ty nhà chị.”

“Chị····” Nàng vốn muốn nói tiếp nhưng nhìn thấy thần sắc bi thương của Thấm Vân thì hóa thành một tiếng thở dài.

Phụ nữ có đôi khi thật ngốc, biết rõ đối phương chỉ là đùa bỡn lại còn ngây ngốc bám lấy đối phương không chịu rời đi, tựa như ············ nàng.

“Em sẽ thử xem!”

“Thu nhi, cám ơn em.” Thấm Vân cảm kích nhìn nàng, trong mắt ẩn chứa nước mắt

“Chị cũng đừng ôm hy vọng quá nhiều, không nhất định sẽ thành công.”

“Nhất định làm được, chỉ cần là Thu nhi mở miệng.”

Tô Mộ Thu nhíu mày, bọn họ dựa vào đâu tin tưởng? Liền chính mình cũng không nắm chắc thành công.

Cửa bị đẩy ra, Phượng Dạ Hoàng đi vào phòng.

“Đại thiếu gia.” Thấm Vân cung kính hành lễ.

“Lui xuống.” Phượng Dạ Hoàng không nhìn nàng, môi mỏng hé mở, đạm mạc mở miệng.

“Dạ.” Thấm Vân gật đầu, khẩn cầu nhìn Tô Mộ Thu liếc một cái liền xoay người rời khỏi phòng.

Phượng Dạ Hoàng đem Tô Mộ Thu ôm vào lòng, ôm nàng tại mép giường ngồi xuống,“Làm sao vậy? Không vui? Là vì sáng nay?” Hắn khơi mào cằm nàng, nhìn kỹ khuôn mặt nàng.

Nàng kéo ra cánh tay của hắn, đem mặt vùi sâu vào lồng ngực hắn, ánh mắt của hắn làm cho nàng kinh hãi, như ánh mắt nhìn người mình yêu nhu tình và sủng nịch, nàng không dám nhìn cũng không muốn nhìn.

“Công ty Trác thị công ty sắp phá sản , Phượng Đế có thể hay không giúp đỡ bọn họ?”

Nghe vậy, Phượng Dạ Hoàng chau mày,“Người đàn ông kia lúc trước đối với mẹ con em như vậy, em xác định muốn tôi giúp ông ta?”

Tô Mộ Thu run lên, trong đôi mắt xẹt qua căm hận, thoáng qua rồi biến mất, khôi phục ánh mắt lạnh nhạt trước sau như một.

Thật sự là mâu thuẫn, thế giới lớn như vậy nhưng thực chất lại rất nhỏ, người đàn ông kia, là ba chị Thấm Vân đồng thời cũng là ba của nàng, đàn ông như vậy căn bản không xứng làm ba của nàng, lúc trước ông ta tìm tới mẹ, đơn giản là vợ của ông ta không sinh ra con trai, có lẽ ông ta đối mẹ có chút ít tình cảm, nhưng là sau khi biết rõ mẹ có bệnh lại không chút suy nghĩ vứt bỏ mẹ con nàng. Nàng sẽ không tha thứ con người đó, nếu như có thể, nàng thật sự không muốn quan tâm bất luận chuyện cùng ông ta có quan, chỉ lần này, chỉ vì chị Thấm Vân, người con gái đáng thương như nàng.

Nàng thở dài, sâu kín mở miệng,“Nếu như có thể, xin anh giúp đỡ Trác thị.”

Phượng Dạ Hoàng vuốt tóc nàng, cúi đầu nhìn gương mặt nàng.

“Có thể! Chỉ cần là em muốn tôi sẽ làm.”

Không nghĩ tới hắn sẽ đơn giản đáp ứng như vậy, nàng sững sờ phản ứng không kịp, muốn mở miệng nói lời cảm ơn thì bị hắn cắt đứt.

“Chỉ có điều ···· em nên biết, ích lợi trao đổi là đặc tính của thương nhân, giúp Trác thị, tôi có được lợi ích gì?”

“Chỉ cần là Phượng Đế nhúng tay vào, cuối cùng cổ phần không phải đều đến tay Phượng Đế sao? Như vậy lợi ích còn chưa đủ?”

“Không đủ, đó là lợi ích của Phượng Đế còn tôi? Tôi giúp chính là em, em có phải hay không nên trả cho tôi một ít thù lao?” Hắn nâng mặt của nàng lên, ánh mắt dừng tại mắt nàng, thanh âm dị thường trầm thấp mị hoặc.

Hắn hẹp dài phượng mắt hiện lên tà tứ làm cho nàng mất tự nhiên cụp mắt xuống, ý của hắn chỉ cần là người, đều nghe ra được đi.

“Đến đây! Anh muốn thì lấy đi.” Nàng giật ra quần áo, lộ ra mảng lớn da thịt.

“Ha ha ··” Trên mặt nàng biểu lộ thần sắc chịu chết làm hắn bật cười,“Tôi muốn nhưng là bây giờ còn không vội, tôi nghĩ chính là ···” Hắn tiến đến vành tai nàng liếm cắn, trắng thuần khuôn mặt trong nháy mắt nhiễm lên một tầng hồng nhạt.

Hắn lôi kéo tay của nàng đặt tại nơi hơi nhô lên giữa hai chân hắn, nàng kinh hoảng mở to mắt. Nam nữ hoan ái nàng không lạ lẫm, nhưng từ trước cho tới nay nàng chưa từng chạm qua bọn họ. Lần nào cần nàng ···· bọn họ ngoại trừ nhục nhã nàng, phỏng chừng cũng sẽ không nghĩ ra những chuyện khác , dù sao nàng cũng không còn cái gì tôn nghiêm, vậy không cần quan tâm lúc này.

Nàng cắn cắn đôi môi đỏ mọng, rời đi ngực của hắn, quỳ tại hai chân hắn có chút rộng mở, tay nàng chần chờ cởi bỏ dây nịch bên hông hắn, kéo xuống khóa quần, run rẩy kéo quần lót của hắn xuống, trong nháy mắt, vật nam tính đang ngủ say bỗng trở nên to dài.

Bình luận (0)

Để lại bình luận