Chương 63

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 63

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Thật là không nhớ giáo huấn dài, còn dám chạy! Không phải chị nói là để tôi chịch chết chị sao? Thiếu chịch !”

Khuynh Thành chịu không nổi, bụng bị đồ vật của hắn căng đến sắp vỡ ra, căng ra tành hình dạng của hắn, khóc lóc đá đùi hắn.

“Cút, cút ngay a! Không cho phép chịch tôi ô… Đau, đau quá.”

Khôi Minh vốn đang muốn ôn nhu một chút, bị hành động này của cô hoàn toàn khơi mào lửa giận, cô còn có ý đồ dùng ma lực để đá hắn.

“Không biết tốt xấu!”

Cầm lấy roi , hướng lên trên người cô quất đánh, trên lưng đã đủ nhiều vết máu, cô đau đến ngẩng lên ra sức thét chói tai, dương vật dưới thân bị cô giãy giụa trượt ra, Khuynh Thành bắt được cơ hội liền chạy.

Thân mình trần trụi vết thương chồng chất , Khôi Minh tức giận đến phát run, mu bàn tay dùng sức nắm chặt , mạch máu nhô lên, bạo nộ ném roi lên trên mông cô.

Loảng xoảng một tiếng, cô bị quất đánh đến quỳ rạp trên mặt đất run rẩy , mông non mềm tức khắc lưu một vết máu, roi đánh lên da thịt cô như muốn rách thịt tróc da.

“Đau… Đau a! Đau quá! Ngô…”

Ma lực bắn ngược, nội tạng bị đánh như vỡ vụn rách tả tơi, từ trong miệng cô nôn ra máu tươi, chân Khôi Minh trần trụiđi nhanh tiến lên, trực tiếp đạp lên trên đầu cô , dùng sức hướng lên trên sàn nhà nghiền áp, đem mặt cô đè ép đến biến hình.

“Chạy? Còn dám chạy ! Muốn nếm cảm giác sống không bằng chết như vậy sao? Tôi nói chị nghe thì khó vậy sao! Nghe lời tôi!”

Hắn dẫm thực dùng sức, Khuynh Thành không phát ra một thanh âm nào.

Chờ hắn phản ứng lại, lại nâng chân lên, nhìn thấy cô đã ngất đi, bên miệng còn nôn ra máu màu đỏ đen, dính ở trên mặt , gương mặt sưng đỏ bị hắn tát , dấu tay rất rõ ràng .

Hắn giận giận nhưng lại cười.

Thật yếu ớt , ma nữ trường sinh bất lão chẳng qua cũng chỉ như thế.

Con ngựa ở trước cửa hoa viên đi đi lại lại, không đi qua cũng không chạy, vó ngựa cứng rắn dẫm xuống tạo thành một cái hố .

Cửa sắt bị đánh đá hai lần, ngựa màu đen như thu hồi được mệnh lệnh, xoay người đi đến bên người nam nhân cúi đầu, tay tái nhợt khớp xương rõ ràng, nhẹ nhàng sờ đầu của nó , vỗ về lông tóc mượt mà.

Hắn tháo mũ xuống, ngửi thấy được mùi máu, khát vọng liếm láp răng nanh, đi vào trong phòng.

Khôi Minh ở trong phòng bếp, nhìn thấy hắn tiến vào thì nhíu mi.

“Cút đi.”

“Tôi hơn hơn cậu 600 năm tuổi, không nên nói chuyện với tôi như vậy.”

Hắn a một tiếng, “Lão nhân chết tiệt , tôi sẽ không đi theo .”

Bề ngoài của hắn cũng thực trẻ tuổi , nghe thấy xưng hô này, khi cười rộ lên khóe mắt cũng không hề có nếp nhăn,màu da tái nhợt ,gân xanh phá lệ rõ ràng, sắc môi khô ráo, cùng với Khôi Minh hoàn toàn tương phản, môi hắn không có một tia huyết sắc.

“Hy vọng cậu có thể nhớ kỹ tên của tôi, Vu Mã Tứ, theo huyết thống quan hệ mà nói, tôi là đại bá, của cậu, anh trai của phụ thân cậu.”

“Tôi không có cha mẹ, anh cùng tôi có quan hệ gì tôi cũng không muốn biết, càng sẽ không đi kế thừa tộc quỷ hút máu chó má gì đó .”

“Nói như vậy, cậu là muốn cùng ma nữ này sống bên nhau cả đời.”

Khôi Minh quấy mì sợi trong nồi không hé răng.

Nam nhân bước về phía hắn , nhìn thoáng qua trên mặt đất có vết máu, còn chưa lau khô.

“Cậu đối cô với cô ấy mà nói sẽ chỉ tra tấn, huống hồ ma nữ có thể sống đến vĩnh viễn bất tử , mà cậu chỉ có một ngàn năm thọ mệnh.”

Chạm vào chủ đề làm hắn khó chịu nhất , Khôi Minh dùng sức ném chiếc đũa xuống trừng mắt nhìn hắn, “Nói đủ chưa, tôi nói anh cút đi!”

Vu Mã Tứ đi đến trước tủ bát , nhìn thẳng vào tầm mắt của Khôi Minh, hai mắt kia phá lệ ngập tràn lệ khí, Khôi Minh bị lực uy hiếp này phóng ra làm cho bất động.

“Chúng ta làm một giao dịch, chỉ cần cậu kế thừa tộc quỷ hút máu , tôi có thể để cậu trường sinh bất lão, cậu muốn cùng ma nữ ở bên nhau, liền có thể vĩnh viễn ở bên nhau.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận