Chương 63

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 63

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Giam Cầm Trong Yêu Thương
Bệnh viện về đêm yên tĩnh, chỉ còn tiếng bước chân của Trạm Lâu vang vọng trên hành lang dài hun hút. Hắn đẩy cửa phòng bệnh VIP, nơi Tỉnh Mịch Hà đang nằm với một chân bị bó bột trắng toát treo cao.
Vừa nhìn thấy bóng dáng Trạm Lâu, Mịch Hà như một con chim non sợ hãi tìm thấy mẹ, cô vùng dậy, nước mắt tuôn rơi như mưa.
“Trạm Lâu! Anh đi đâu vậy? Đừng bỏ em! Đừng bỏ em lại một mình!”
Cô khóc lóc thảm thiết, hai tay vươn ra không trung muốn nắm lấy hắn, nhưng vì chân đau nên ngã nhào xuống mép giường.
Trạm Lâu bước tới, đỡ lấy cô, nhưng không phải để dỗ dành. Hắn dùng bàn tay to lớn bóp chặt lấy phần đùi non phía trên lớp bột thạch cao của cô. Lực đạo mạnh đến mức Mịch Hà kêu lên đau đớn.
“Đau không?” Hắn hỏi, nụ cười dịu dàng nhưng đôi mắt thì vằn lên những tia máu điên loạn. “Tại sao không nhảy từ tầng cao hơn? Hửm? Nếu nhảy từ tầng thượng, có lẽ giờ này em đã nát bấy rồi, không cần phải chịu đau thế này nữa.”
“Em không muốn chết… Em chỉ muốn tìm anh… Em không thấy anh đâu cả… Em sợ bóng tối… Em sợ họ nhốt em lại…” Mịch Hà run rẩy, bám chặt lấy vạt áo vest của hắn, hít hà mùi hương quen thuộc pha lẫn mùi thuốc súng. “Anh đừng đi… Em xin anh…”
Trạm Lâu nhìn xuống người phụ nữ đang quỳ rạp dưới chân mình. Chân cô đã gãy, nhưng cô chẳng quan tâm, cô chỉ quan tâm hắn có rời bỏ cô hay không. Sự phụ thuộc bệnh hoạn này khiến hắn hưng phấn đến mức muốn bóp nát cô ngay tại chỗ.
“Em yêu anh không?” Hắn hỏi, tay trượt dọc theo lớp bột cứng ngắc, rồi đột ngột ấn mạnh vào chỗ xương gãy.
“Áaaaa!” Mịch Hà hét lên, mồ hôi lạnh toát ra đầy trán.
“Trả lời anh! Yêu anh không?”
“Yêu! Em yêu anh! Em yêu anh nhất trên đời!” Cô gào lên trong đau đớn, nước mắt đầm đìa. “Đừng bỏ em… Dù anh có cắt chân em, em cũng yêu anh… Em sẽ ở bên anh mãi mãi… Đừng đi mà…”
Trạm Lâu bật cười thỏa mãn. Hắn cúi xuống, hôn lên những giọt nước mắt mặn chát của cô, rồi hôn ngấu nghiến đôi môi đang run rẩy.
“Ngoan lắm. Chân gãy rồi cũng tốt. Gãy rồi thì em sẽ không chạy lung tung được nữa. Em sẽ chỉ có thể nằm đây, đợi anh về, đợi anh đến chơi em.” Hắn thì thầm những lời âu yếm đáng sợ nhất thế gian. “Em là con búp bê gãy chân của anh. Vĩnh viễn.”
Hắn bế cô đặt lại lên giường, đắp chăn cẩn thận như chăm sóc một báu vật, rồi quay lưng bước ra cửa.
“Không! Đừng đi! Trạm Lâu!” Mịch Hà hoảng loạn, cố lết người theo, ngã xuống sàn một lần nữa, tiếng xương va chạm nghe rợn người.
Nhưng cánh cửa phòng bệnh vẫn đóng lại lạnh lùng. Bên ngoài, Trạm Lâu đứng dựa lưng vào cửa, lắng nghe tiếng gào khóc xé ruột gan bên trong, khuôn mặt hắn lộ ra vẻ hưởng thụ cực độ. Hắn thích nghe tiếng khóc của cô, tiếng cô gọi tên hắn trong tuyệt vọng. Đó là bản nhạc hay nhất hắn từng nghe.
Trong khi đó, ở khu nhà giam tạm thời ngoại ô, Lôi Hành đang đối mặt với một vấn đề khác.
Phạm Thanh, cô gái được cứu từ quán bar, đang quỳ dưới chân hắn, ôm chặt lấy chân hắn không buông.
“Đại ca, xin anh… đừng đuổi tôi đi… Tôi không có chỗ nào để đi cả…” Cô gái khóc lóc, chiếc áo khoác rộng thùng thình của nam giới trễ xuống, lộ ra bờ vai gầy guộc và những vết bầm tím.
“Cầm tiền rồi cút đi.” Lôi Hành lạnh lùng ném xấp tiền xuống đất. Hắn không có thời gian cho lòng thương hại.
“Tôi không cần tiền! Tôi sợ lắm… Bọn họ sẽ bắt tôi lại… Bọn họ sẽ bán tôi vào nhà chứa…” Phạm Thanh ngước đôi mắt ngấn lệ nhìn hắn. “Anh cứu tôi, mạng tôi là của anh. Tôi còn sạch sẽ… Tôi chưa bị ai chạm vào cả… Anh muốn làm gì cũng được… Cho tôi đi theo anh…”
Lôi Hành nhíu mày nhìn cô gái nhỏ bé dưới chân. Trong thế giới tàn khốc này, sự yếu đuối là một cái tội. Nhưng ánh mắt kiên quyết pha lẫn sợ hãi của cô ta khiến hắn nhớ đến một con chó hoang hắn từng nuôi lúc nhỏ.
“Muốn đi theo tôi?” Hắn cúi xuống, giọng trầm đục. “Cô biết tôi là ai không? Đi theo tôi còn nguy hiểm hơn ở lại đây gấp trăm lần.”
“Tôi không sợ! Chỉ cần không bị bán làm điếm, tôi làm gì cũng được!”
Lôi Hành im lặng một lúc, rồi quay người bỏ đi, để lại một câu nói lửng lơ trong gió: “Tự lo liệu đi. Sống chết có số.”
________________________________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận