Chương 63

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 63

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“A…quản ngục…ưm…tôi vẫn muốn ăn côn thịt…A…mau cho tôi…”

“Vừa rồi không phải tôi vẫn còn gọi tôi là anh sao? Sao trong nháy mắt tôi lại gọi tôi là quản ngục rồi? Hừm, tôi thích nghe tôi gọi tôi là anh hơn.”

Ôn Nguyên Thái cau mày nói, trên mặt của ông ta ta vẫn hiện lên vẻ mặt uy nghiêm, nếu không phải vì thực tế là côn thịt dưới đũng quần của ông ta ta đang cứng ngắc, ấn vào giữa hai chân của Tô Mộng Đình, Tô Mộng Đình còn sẽ cảm thấy rằng cô sắp phải kết thúc trò chơi này rồi.

“Ưm… Vậy tôi sẽ gọi anh là Anh Nguyên Thái? …”

Tô Mộng Đình nói, ngập ngừng đưa tay như để do thám bên mặt của của Ôn Nguyên Thái. Ôn Nguyên Thái không hề gạt tay Tô Mộng Đình ra, mà lúc này chỉ híp híp liếc mắt nhìn thân thể cô.

Làn da mỏng manh trắng sứ trông thật kiều nộn, giống như một đóa hoa yêu kiều chạm vào sẽ héo úa, nhưng cũng thật khiến người ta cầm lòng không đặng mà muốn đến thưởng thức.

“Thế nào? Dâm đến thành như thế này?” Ôn Nguyên Thái cố ý nghiêm giọng nói, trong lời nói còn có chút khinh thường, cứ như là một chúa tể cao cao tại thượng, bất luận sự tồn tại của kẻ nào đều coi thường như con sâu cái kiến.

Tô Mộng Đình không quan tâm chút nào đến sự giả vờ của mình vào lúc này, một tiếng rên rỉ thoát ra từ cổ họng cô: “Ưm…anh Ôn Nguyên Thái… Tôi, tiểu huyệt của tôi ngứa lắm, tôi muốn được anh thao …ưm… ”

Cô vừa nói, bàn tay nhỏ bé muốn nắm lấy côn thịt của Ôn Nguyên Thái đã bị Ôn Nguyên Thái dùng tay chặn lấy, ông ta không nhịn được cúi người áp vào trán cô:” Tao hóa, từ nãy giờ vẫn cứ dụ dỗ tôi, nếu không được tôi điên cuồng làm tôi còn lâu mới chịu thành thật đúng không? Mới sáng sớm tiểu huyệt đã bắt đầu ngứa đến phát dâm rồi?”

Tô Mộng Đình đâu ngờ quản ngục lại buông những lời dâm đãng như thế này, tai cô ngay lập tức đỏ bừng, nhưng không thể không nói, rằng cơ thể cô thực sự ngứa ngáy không thể chịu nổi, nghe xong lời ông ta nói, mông cô cũng không khỏi vặn vẹo, đôi chân xinh đẹp cũng không nhịn được khẽ cọ xát, hai môi tiểu huyệt như cọ sát vào nhau vài cái, làm cho quần lót chữ T bị dính chặt trong tiểu huyệt cô càng sinh ra khoái cảm không thể che giấu.

Đương nhiên, loại hành động này khiến Ôn Nguyên Thái càng không chịu nổi, dù sao côn thịt của ông ta vẫn đang đè lên cửa tiểu huyệt của Tô Mộng Đình, đặc biệt là chiếc quần lót chữ T ấy của cô, trong lúc ma sát đã cọ đến đỉnh côn thịt mẫn cảm của ông ta.

“Thật dâm đãng, đã trở nên dâm đãng đến mức này rồi sao?”

Ôn Nguyên Thái không khỏi thấp giọng mắng, rõ ràng ông ta còn có tài liệu cần phải xử lý gấp, nhưng lúc này lại không quan tâm chút gì.

Tô Mộng Đình thở hổn hển một tiếng, đôi mắt như chứa nhiều sương mờ hơn, cô bẹt miệng, nhưng vẫn nhẹ nhàng gật đầu: “Ưm…tôi thật sự rất dâm…Anh Nguyên Thái…vậy nên anh có thể thao tôi không? Xin anh mau đến thao tôi, đút côn thịt bự vào tiểu huyệt của tôi và thao mạnh… ”

Những lời dâm đãng này quá mức tục tĩu khiến Ôn Nguyên Thái bị kích thích liên hồi, lí trí sắp bị xóa sổ hoàn toàn: “Đồ tiện nhân đê tiện này, sáng sớm đã đến văn phòng của tôi cầu xin được thao, thật là dâm đến vô tận mà, sao có thể có loại tao hóa như cô bị đưa vào tù vậy, không biết tôi đã có vợ rồi sao?”

Không hiểu sao, Ôn Nguyên Thái càng nói những lời hung ác không hợp với thân phận của mình, ông ta càng thấy hưng phấn, cả người như thể bị lửa dục trong người kìm nén không nổi mà đốt cháy bừng bừng, lúc này, ông ta ước gì có thể lập tức ăn sạch Cảnh hoa đang phát dâm dưới thân mình.

Khi Tô Mộng Đình Ninh nghe thấy những lời sỉ nhục mình của Ôn Nguyên Thái, cô lập tức lộ ra vẻ thê thảm và tổn thương, đỏ mặt, nhỏ giọng thì thào: “Ưm… Tôi chính là tiện nhân đấy, tôi là đồ tiện nhân, tôi là một tao hóa, đê tiện đến mức bạn trai của tôi phản bội, đê tiện đến mức tôi bị hãm hiếp tập thể bởi các tù nhân trong tù, đê tiện đến mức tôi bị thao đến lớn bụng, rẻ đến mức tôi bị làm đến sẩy thai… Tôi thật đê tiện mà, tôi quả thật rất đê tiện, anh Nguyên Thái, tôi từ lâu đã không muốn sống nữa, trước khi chết xin anh hãy để cho tôi được vui sướng lần cuối đi, tôi thật sự, thật sự rất mơ tưởng đến anh từ lâu rồi … “

Bình luận (0)

Để lại bình luận