Chương 63

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 63

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Tốt lắm Tả Đồng, đây chính là em đang bức tôi!”

Cô nhớ lúc đầu, bị tát và bóp cổ vài cái, cô chỉ biết khóc lóc chịu đựng hành động dã man của hắn.

Nhưng hiện tại, hắn lại có một cách tra tấn khác, giữ lấy mắt cá chân của cô rồi cầm những chiếc đinh sắt đóng vào, sự đau đớn thấu xương khiến cô không dám giãy giụa nữa, Tả Đồng đau tê tâm liệt phế kêu lên.

Trên người cô hiện tại có ba chiếc đinh, tất cả đều do chính tay hắn đóng vào, bả vai, thắt lưng và mắt cá chân, mỗi lần cô tìm cách chạy trốn đều bị hắn tra tấn rất dã man.

“Còn dám nhúc nhích sao! Hả? Tôi muốn cắm em cũng không ai dám cản, cho dù không được phép, thân thể em là của tôi, muốn nhét như thế nào thì nhét!”

“Ô…… Ô đau! Đau a!”

Đối với hắn mà nói, cô chính là thứ công cụ, để hắn phát tiết.

Âm đạo bị cưỡng bức mạnh mẽ căng ra, đỉnh quy đầu bức tử cung phải mở, trên bụng hằn lên dấu vết, Tả Đồng ôm bụng đau đớn kêu lên.

“Chủ nhân… Thực xin lỗi, ô ô, thực xin lỗi chủ nhân.”

Lần này cô nghe lời phục tùng nhanh chóng, Giang Dã Sâm buông lỏng chân ra, khí cười dữ tợn, giơ hai chân mảnh mai của cô gác lên trên vai, dùng sức mạnh mẽ thọc vào trong.

Máu lại thấm ướt dương vật, tiếng kêu thảm thiết đến xé lòng trong phòng ngủ cũng không ngừng vang lên, Giang Dã Sâm vẫn luôn như vậy cắm sâu xuống, thưởng thức tiếng rên rỉ tuyệt vọng, sau đó lại hưng phấn bắn vào trong cơ thể cô.

Hắn thực thích tra tấn, không cho cô cao trào, cũng là một loại tra tấn, ngoại trừ đau đớn, cô sẽ không cảm nhận được một tia khoái cảm.

Tả Đồng ngất đi, một lần ngất như thế vừa tròn một ngày.

Khi cô mở mắt ra, đã thấy Phong Nghị đang kiểm tra sức khỏe cho cô ở bên giường.

“Tỉnh rồi sao, không có vấn đề gì lớn, chỉ là quá đau dẫn đến cơ thể phản ứng căng thẳng.”

Cô nhìn thấy anh chỉ có một mình, Phong Nghị mới giải thích,

“Giang Dã Sâm đi công tác, đã phân phó cho tôi tới chăm sóc cô. Anh ta rất lo lắng, sợ mất đi thứ đồ chơi mà bản thân yêu thích nhất. ”

Tả Đồng cầm lòng không đậu mà bật ra tiếng cười tự giễu từ cổ họng, đôi môi nhợt nhạt với làn da khô nứt nẻ.

“Không phải muốn tôi cứu cô sao? Từ giờ trở đi, ngoan ngoãn, nghe lời tôi.”

Phong Nghị từ trong hộp thuốc lấy ra một ống tiêm.

Tả Đồng mệt mỏi nghiêng đầu,

“Làm sao tôi có thể một lần nữa tin anh? Ngày hôm qua lại vì cái gì không tới cứu tôi? Anh biết không, thiếu chút nữa tôi đã có thể trốn thoát, thật sự chỉ thiếu một chút thôi.”

“Phong Nghị … Anh đi đi, tôi không cần anh cứu, dù gì sớm hay muộn tôi cũng sẽ bị hắn tra tấn đến chết, anh cứu không được tôi, cũng không chịu làm cho tôi chết, vậy xin anh đừng tiếp tục cùng hắn tra tấn tôi như vậy nữa.”

Anh mỉm cười, nâng cánh tay cô lên bôi thuốc sát trùng, trả lời:

“Có cứu được hay không, không phải do cô tự mình quyết định.”

Lỗ kim đam xuyên thấu làn da, chất lỏng lạnh lẽo tiến thẳng vào trong cơ thể cô, anh cụp mắt xuống, lông mi dày che đi con ngươi sâu thẳm, lời anh nói còn có chút ý tứ khiến cô không hiểu được.

“Vậy cô biết, tôi đã đưa thuốc gì vào cơ thể cô không?”

Tả Đồng sửng sốt.

“Thuốc gì?”

“Morphine( là một chất dưới dạng ma túy, có tác dụng giảm đau, có thể gây nghiện).”

“Anh đùa kiểu gì thế!”

Cô dùng sức thu lại cánh tay của mình, nhưng Phong Nghị đã đi trước một bước, đem ống tiêm rút ra. Khóe miệng nhếch lên ý cười, thuốc đã bắt đầu lan ra khắp cơ thể.

“Hai tuần nay, tôi đều tiêm cho cô loại ma túy này, nhẩm tính thời gian, cô đã nghiện rồi, tôi đã nói phải nghe lời tôi, bằng không tôi không cấp cho cô thuốc, cơ thể cô sẽ trở nên tê dại, thèm thuốc, cảm giác sống không bằng chết này, cô thực mau sẽ kiên trì không nổi.”

Tả Đồng hoảng sợ che lại cánh tay, toàn thân run rẩy kịch liệt, tim đập mạnh, não bộ hưng phấn lạ thường, hô hấp rối loạn, vội vã bất kham, trước mắt như thể phảng phất một làn sương mù mờ ảo, một khoái cảm thoải mái, là do ma túy mang đến.

Bình luận (0)

Để lại bình luận