Chương 63

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 63

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nhưng lại tiếng bước chân từ bên chân cô rời đi, lúc Rina lại lần nữa ngẩng đầu lên, phát hiện hắn đi đến ngắn kéo bên mép giường, kéo ra, từ bên trong lấy ra hai cái dây thừng thon dài, dây quất đánh, mặt ngoài bóng loáng, nổi giận đùng đùng hướng về phía cô đi tới, lấy dây thần quấn quanh cổ tay của cô.

“4301……”

Hắn mím miệng không rên một tiếng, động tác trói chặt cô thực thô lỗ, cũng đem cô hai chân cùng buộc chặt, Rina bất lực ngồi tại chỗ, không thể động đậy, muốn mở miệng, phát hiện hắn từ trong túi mặt lấy ra một cái dao nhỏ, cùng một cái kiềm nhổ răng.

“4301.” Rina cũng chưa phát hiện tiếng cô đang run rẩy, cô muốn di động mông lùi về sau, nhưng Hòa Uyên đã nhấc chân dài dồn dập bước qua, hướng về bả vai cô đá một cái.

Chờ cô nằm trên mặt đất, tay Hòa Uyên đã cầm công cụ ngồi ở trên người cô.

“Anh muốn làm gì?”

“Thế nào, em thông minh như vậy còn nhìn không ra tôi muốn làm gì với em sao?” Khóe miệng hắn nâng lên độ cong khiêu khích, cười đến mức bả vai cũng run rẩy lên, chỉ thiếu điều cười phá lên mà thôi .

“Mở miệng lớn cho tôi, đừng bức tôi tự mình động thủ, bằng không em không chỉ rớt mấy cái răng đơn giản như vậy đâu.”

“Không, không được! Anh không thể như vậy!”

“Tôi vì sao lại không thể như vậy? Hửm?” Hắn nộ khí đằng đằng chất vấn: “Em không phải thích nhất đi liếm dương vật người khác sao! Ăn sướng hay không, trong lòng em cũng không phải rất rõ ràng sao? Nói cho tôi biết, đồ vật nữ nhân khác đã liếm quá , em lại liếm liếm có phải cảm thấy dị thường ăn ngon phải không ?”

“Tôi, tôi không thể không làm, tôi chỉ là nô lệ……”

“A, đúng vậy, em mẹ nó chính là một nô lệ!Còn không phải lấy cớ này chế giấu sở thích muốn ăn dương vật nam nhân khác sao? Em dựa vào cái gì mà không có tư cách đi cự tuyệt , nếu em cự tuyệt không muốn ăn, cậu ta có thể đem em giết không sao? Em rõ ràng nô lệ của tôi! Là bổn đại gia a!”

“Thao mẹ em, không phải thích ăn sao, lão tử đem hàm răng em bẻ rớt, làm em con mẹ nó ăn cái đéo gì nữa! Ăn a, cho em cơ hội ăn! Tôi đây chính là giúp em!”

“4301, 4301!” Rina hoảng loạn dùng đôi tay đi ngăn lại cổ tay của hắn, hoảng đến mức nước mắt vô thố lăn xuống, lắc đầu: “Làm ơn anh không cần như vậy, làm ơn, cầu anh ——”

“Em câm miệng cho tôi!”

Hắn giương hai ngón tay chọc vào trong miệng cô, gương mặt tươi cười, cơ bắp khống chế không được run rẩy.

“A, không phải là nô lệ sao? Lời nói của chủ nhân có cho phép em phản kháng sao? Miệng mở ra cho tôi, đây là mệnh lệnh!”

Cô đá hai chân bất lực ở dưới thân hắn cầu cứu, nhét vào hai ngón tay, cô không dám cắn, cũng chưa từng có nghĩ tới muốn phản kháng, rốt cuộc chính là theo như lời hắn, cô chỉ là một nô lệ, sinh ra đã được giáo dục là nô lệ, chưa từng có ý nghĩ muốn phản kháng.

Một lần bị cắt đứt tóc, cô đã phản kháng, chủ nhân cũng đã không hài lòng.

“Ô……”

Nước mắt đứt quãng từ hốc mắt toát ra mãnh liệt thành sông chảy xuống, mặt sưng phù thành một cái đồi núi, ngón tay hắn chọc tiến cô khoang miệng bên trong, chống lại gương mặt sưng hướng lên trên, dẫn tới làm cô đau bất đắc dĩ chỉ có thể mở ra miệng.

“Ô, ô ô, a, ô!”

Ánh mắt sợ hãi nhìn cái kềm nhổ răng màu bạc kia , đang tiến đến gần miệng cô.

“Ô ô ô, 43…01, ô a.”

Càng khiến cô sợ hãi chình là gương mặt tươi cười của hắn, hung dọa nhe răng, mở kiềm nhổ răng, kiềm đặt ở tận cùng bên trong nhổ từng cái một.

Hắn muốn từ cô trong miệng cô, từng bước từng bước, đem hàm răng cô tất cả đều rút!

Chu Bắc Dịch click mở ký túc xá theo dõi nhìn trong chốc lát, nhận được phòng y tế đánh tới nội tuyến điện thoại, đặt ở bên tai uy một tiếng, phát hiện kia đầu là Tưởng Tự Trạc thanh âm.

“Hòa Uyên cầm đi kiềm nhổ răng, anh tra theo dõi một chút xem hiện tại nó đang ở nơi nào?”

“Cậu ta lấy thứ đồ kia làm cái gì.” Chu Bắc Dịch đem video theo dõi click mở, tuần tra hình ảnh trên hành lang nửa giờ trước .

“Không rõ ràng lắm, nó trước kia thường dùng thứ này để rút hàm răng người khác.”

Chu Bắc Dịch nhướng mi: “Nga? Còn có loại này đam mê, trách không được cậu ta lại bị trường học cho thôi học.”

“Đừng nói mát nữa.” ngữ khí Tưởng Tự Trạc có chút không vui: “Nó hiện tại ở chỗ này, trong lòng có có một chuyện được xem tương đối coi trọng, tôi có loại dự cảm không tốt.”

Bên này trầm mặc trong chốc lát.

Theo sau truyền đến một lãnh đạm “Ừm”.

“Dự cảm của anh đúng rồi.”

Chu Bắc Dịch ngắt điện thoại xong liền đứng dậy, cầm lấy thước dạy học vội vàng đi ra ngoài, trên máy tính theo dõi truyền phát đến hình ảnh Hòa Uyên nhảy vào ký túc xá đánh thiếu nữ.

Hắn đuổi tới phòng Hòa Uyên, vào cửa có thể ngửi được đều là mùi máu tươi nồng đậm.

Bình luận (0)

Để lại bình luận