Chương 63

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 63

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Đánh nhau trong phòng thí nghiệm, vì bug thiết lập nhân vật nên đi tán tỉnh yêu nghiệt qua đường, phát hiện người đó lại là anh trai của học sinh? (phần 4)
Bởi vì vừa rồi cảm thấy dáng vẻ lẫn tính khí của người đàn ông rất tốt nên cậu mới dám tùy tiện mở miệng, đưa tiền cái gì đó cũng là vì thiết lập nhân vật ăn bám tiêu tiền của vợ như nước chảy trong người nhất thời nổi lên, ngược lại không suy nghĩ nhiều đến vậy, nghe thấy người đàn ông nói như thế, bất chợt cũng cảm giác được lời mình nói hình như không ổn.
”Tại sao chứ? Bất tiện cái gì? Thêm phương thức liên lạc thôi mà.” Người đàn ông lại lắc đầu, cố ý dán tới gần hơn.
Ngoài miệng thì nói thêm phương thức liên lạc nhưng lại không cầm ra phương tiện gì cả, ngay cả điện thoại cũng không thèm lấy ra, chỉ có càng lúc càng dựa gần, có vẻ như đang cố ý đùa giỡn Tô Mộc.
Tô Mộc căng thẳng, gương mặt đỏ bừng, cơ thể không khỏi ngửa về sau.
Cổ trắng nõn, yết hầu nhô ra ở cổ họng, lúc căng thẳng còn lăn lên lộn xuống, trông đáng yêu như một con thỏ nhỏ bị giam cầm dưới móng vuốt của sói.
Người đàn ông, cũng chính là Tống Nam Viên lại nhướng mày.
Nhưng ngay khi khoảng cách hai người càng lúc càng kéo gần thì xa xa đột nhiên truyền đến một tiếng gầm rú, âm thanh có hơi quen thuộc!
”Buông ra cho tôi!” Trên mặt Tống Nam Hà xanh xanh tím tím, kết hợp với một dáng vẻ ngàn năm kiêu ngạo, thoạt nhìn giống như một tên đầu gấu vừa mới tụ tập một đám người đi đánh nhau về.
Tô Mộc vô thức lui về phía sau, nhưng đã là phần cuối của chiếc ghế đá rồi, Tô Mộc vừa nhích mông liền ngồi phịch xuống mặt đất.
Đôi mắt người đàn ông ngậm nụ cười ngẩng đầu nhìn Tống Nam Hà, đưa tay ra với Tô Mộc đang ngây ngốc ngồi trên mặt đất.
Nhưng một giây sau, Tống Nam Hà đã sớm giận không kiềm được mà nghiến răng nghiến lợi xông về phía trước, một tay hất cái tay đang vươn ra của Tống Nam Viên đi, cười lạnh một tiếng, trực tiếp xách Tô Mộc từ dưới đất xách lên: ”Anh ta không cần anh đưa tay, anh đi đổi mấy người khác mà phát tình đi.”
”Hả? Vậy sao? Theo anh biết thì vị này không phải là Lâm Tri Dịch mà? Sao thế?” Phong tình vạn chủng vén tóc một cái, mi mắt người đàn ông tung bay, đuôi mắt cũng hướng lên trên, dáng vẻ hấp dẫn vô cùng, tựa như một con hồ ly tinh: ”Không phải em ghét nhất là vị này của thầy Lâm của em sao?”
”Liên quan gì đến anh?” Tống Nam Viên đỡ ghế đá đứng thẳng người dậy, có chút ai oán nhìn Tô Mộc một cái, lại khiêu khích Tống Nam Hà: ”Em không biết hả? Sư nương của em vừa mới hỏi phương thức liên lạc của anh đó~”
”Còn nói muốn chuyển tiền cho anh nữa~”
Câu cuối nâng lên, vừa đắc ý vừa lẳng lơ.
Sắc mặt của Tống Nam Hà lập tức khó coi, xoay đầu lại tức giận nhắm thẳng mắt vào Tô Mộc.
”Mẹ nó anh vui vẻ là đi tán tỉnh người khác ngay phải không?” Tống Nam Hà nghiến răng nghiến lợi: ”Làm sao, cặp kè với ông đây chán rồi phải không, muốn đi cặp kè với người khác đúng không?! Còn cặp kè đến anh ruột của ông đây!”
”Đi! Hôm nay lão tử không khiến anh nhớ lâu thì lão tử mang họ của anh!” Tống Nam Hà hung hăng nhìn Tô Mộc, ánh mắt cũng đỏ lên vì tức giận.

Quyển 1 –

Bình luận (0)

Để lại bình luận