Chương 63

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 63

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nửa đêm, tiếng ngâm nga, rên rỉ vẫn chưa dứt, vang vọng khắp căn phòng rộng lớn.
Trên giường, người phụ nữ với tấm lưng trần trụi trắng như bông tuyết mùa đông, hai đầu gối quỳ mỏi nhừ trên ga giường. Hai quả đồi trước ngực không có gì che chắn, đung đưa dữ dội theo từng cú thúc mạnh bạo từ phía sau. Bàn tay to lớn, thô ráp của người đàn ông bóp nắn đôi mông tròn trịa của cô đến đỏ ửng, để lại những dấu tay rõ rệt. Vòng eo săn chắc của hắn liên tục thúc đẩy, đưa cây gậy thịt ra vào cái hoa huyệt sũng nước giữa hai háng cô.
Mộ Diên quay đầu lại, đôi mắt ngập nước, khẽ cắn đôi môi sưng hồng, ánh mắt cầu xin một nụ hôn. Phó Hàn Sinh hiểu ý, hắn duỗi tay vòng qua trước ngực, sờ nắn đầu vú của cô đến mức biến dạng, rồi nhẹ nhàng nhấc bổng cô lên, xoay người cô lại, ôm trọn vào lòng. Hai đôi môi tìm đến nhau, chầm chậm giao lưu răng lưỡi.
Đàn ông si tình, phụ nữ oán hận khó giãi bày, bao nhiêu chuyện cũ, bao nhiêu cảm xúc dồn nén đều được họ dùng hết sức lực để triền miên qua nụ hôn sâu này, như muốn kể lể, như muốn hòa tan vào nhau.
Sau hơn trăm cái đóng cọc liên hồi như búa tạ của Phó Hàn Sinh, Mộ Diên không chịu nổi nữa mà thét lên một tiếng chói tai. Cả u động và cơ thể cô đều không nhịn được mà run rẩy bần bật. Luồng nhiệt nóng bỏng từ bụng dưới lan tỏa lên tận mặt, ấm áp và thoải mái đến mức làm cho Phó Hàn Sinh suýt nữa đã không kìm được mà bắn vào trong.
Hắn vội vàng rút ra một chút, giơ tay cầm lấy bông hoa đang nở rộ, ướt át của Mộ Diên, vuốt ve hạt trân châu nhỏ xíu. Hạ thân lại bắt đầu đâm nhanh hơn, mạnh hơn. Đỉnh quy đầu chạm tới tận tử cung, làm người phụ nữ đỏ bừng mặt, ruột gan rối bời, miệng không tự chủ được mà phát ra những tiếng kêu dâm đãng đến khó tin.
“Ưm… Vẫn chưa xong sao?… Ưm… Em mệt quá…”
Mộ Diên cố gắng ổn định giọng nói đang run rẩy, tay vô thức vuốt ve chỗ giao hợp ướt át của hai người. Nhưng Phó Hàn Sinh vẫn chưa chịu bắn, hắn muốn kéo dài cuộc vui này thêm nữa.
“Một lúc nữa thôi. Giờ chúng ta đổi nơi khác thử xem, cảm giác sẽ lạ hơn đấy.”
Hắn dùng giọng điệu khàn khàn, trầm đục đầy vẻ câu dẫn nói vào tai cô. Hai tay rắn chắc bế bổng Mộ Diên lên, đi thẳng ra ban công.
Ban đêm, gió lạnh từ vạn dặm thổi tới, lùa qua da thịt, thổi tan đi lớp mồ hôi nóng hổi trên người của hai người, tạo nên một cảm giác kích thích kỳ lạ. Ở căn phòng ngủ chính của Phó Hàn Sinh có một ban công rộng lớn, nhìn xuống khu vườn yên tĩnh. Mộ Diên bị hắn đè lên lan can lạnh lẽo, đón gió đêm lồng lộng. Hạ thân cô bị tách rộng, dương vật nóng hổi lại một lần nữa hung hăng đâm vào, lấp đầy khoảng trống.
Phó Hàn Sinh sợ cô bị lạnh, cũng sợ thanh lan can cứng làm đau làn da non mềm của cô, nên kéo cô đứng thẳng dậy. Một tay hắn ôm chặt lấy cô, tay kia thô bạo xoa nắn hai bầu vú đang lẩy bẩy vì gió lạnh. Hắn cúi xuống, hôn lên bờ vai trần, một tay khác ôm lấy hông cô, xương ngón tay khẽ niết vào chỗ giao hợp đang rỉ nước, sau đó trượt xuống vuốt ve hạt le.
Sự kích thích ập đến bất thình lình giữa không gian thoáng đãng khiến hoa huyệt của Mộ Diên co rút kịch liệt. Hai mép hoa không ngừng cắn chặt lấy vật xâm nhập. Cô ngẩng đầu, dán mặt vào cổ hắn, tìm kiếm chút hơi ấm, âm thanh dịu dàng, nũng nịu lọt vào tai hắn: “A… Hàn Sinh ca ca… Có hơi lạnh… A… Ôm em…”
Phó Hàn Sinh ừ một tiếng trầm thấp, ôm chặt cô vào lòng hơn nữa, dùng cơ thể mình che chắn gió cho cô. Động tác phía dưới càng lúc càng nhanh hơn, điên cuồng hơn. Tiếng da thịt va chạm hòa cùng tiếng gió rít tạo nên bản hòa ca của dục vọng. Cuối cùng, hắn kêu rên một tiếng thỏa mãn, bắn một dòng tinh dịch nóng hổi sâu vào trong tử cung cô. Sau đó, hắn bế cô trở lại giường, ôm cô vào mộng đẹp, cẩn thận đắp chăn kín cho cả hai người.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận