Chương 63

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 63

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Kế Hoạch Đào Thoát
Cánh cửa phòng tổng thống của khách sạn bị Lâm Dịch Phong đóng sầm lại. Hắn tựa lưng vào cửa, thở dốc, cơn giận dữ và ghen tuông vẫn còn cuồn cuộn trong lồng ngực.
Hắn giơ bàn tay bị thương lên. Máu vẫn đang chảy. Hắn liếm vị máu tanh nồng trên môi, đôi mắt tối sầm lại.
Nụ hôn đó. Cách Vệ Diễn chiếm lấy cô. Cách cô… không hề đẩy hắn ra.
Và ánh mắt van xin của cô.
Cô van xin hắn, không phải vì cô sợ hắn, mà vì cô sợ hắn làm hại Vệ Diễn.
“Con điếm nhỏ…” Hắn nghiến răng. “Tao đối xử tốt với mày như vậy, mà mày lại bảo vệ nó?”
Hắn đã mềm lòng. Hắn đã đồng ý cho cô ta thêm thời gian. Hắn đã cho cô ta cái đặc ân được ở bên cạnh Vệ Diễn lần cuối cùng. Vậy mà cô ta dám ở trước mặt hắn, để thằng khác hôn?
Hắn cảm thấy mình như một thằng hề. Một thằng ngu bị con đàn bà mình đang chơi đùa xỏ mũi.
Sự dịu dàng ban nãy biến mất, chỉ còn lại thú tính chiếm hữu lạnh lùng. Hắn đã chờ đợi đủ rồi. Hắn không thể để cô ta ở bên thằng đó thêm một giây nào nữa.
Đúng lúc đó, điện thoại hắn rung lên. Là Thư ký Trương.
“Lâm tổng,” giọng Thư ký Trương có chút ngập ngừng, “Chuyện ngài yêu cầu tra… đã có kết quả.”
“Nói.” Giọng Lâm Dịch Phong không có chút hơi ấm.
“Bùi tiểu thư… đã đặt vé máy bay đi Paris vào ngày 30 tháng này. Cô ấy… dường như đã xin được học bổng du học của Học viện Mỹ thuật Paris.”
Im lặng.
Sự im lặng đáng sợ đến mức Thư ký Trương ở đầu dây bên kia cũng phải nín thở.
“Paris?” Lâm Dịch Phong lặp lại, giọng nói chậm rãi, như đang nghiền nát từng chữ.
Máu trong người hắn như đông lại.
Con điếm này… không chỉ muốn chia tay Vệ Diễn. Nó còn muốn chạy trốn khỏi hắn.
Nó dám trốn.
Nó dám lừa hắn.
Tất cả sự dịu dàng, sự cam chịu trên giường, hóa ra đều là diễn kịch! Tất cả chỉ để ru ngủ hắn, để cô ta có thời gian chuẩn bị chạy trốn!
“Giỏi… Giỏi lắm, Bùi Yên!”
Hắn cười lên, một tiếng cười khan đáng sợ. Cơn giận dữ bùng nổ. Hắn ném mạnh điện thoại vào bức tường đối diện. Chiếc điện thoại vỡ tan tành.
Trong khi đó, bữa tiệc đã tàn. Vệ Diễn im lặng suốt quãng đường đưa Bùi Yên về phòng. Sự nghi ngờ và nỗi đau khiến hắn không thể nói nên lời. Hắn không biết phải hỏi cô thế nào.
Đến cửa phòng, hắn dừng lại.
“Em… nghỉ ngơi sớm đi.” Giọng hắn khàn đặc.
Bùi Yên không dám nhìn thẳng vào mắt hắn. “Vâng. Sinh nhật… vui vẻ.”
Cô vội vã quẹt thẻ vào phòng rồi đóng sập cửa lại.
Vừa vào đến phòng, Bùi Yên lập tức trượt người xuống sàn. Cô ôm lấy ngực, thở hổn hển. Cô biết, Vệ Diễn đã nghi ngờ. Ánh mắt của hắn tối nay… nó chứa đầy sự tổn thương.
Cô đã làm hắn đau.
Nước mắt cô bắt đầu rơi. Cô khóc vì Vệ Diễn, khóc vì sự nhục nhã của bản thân, khóc vì không biết ngày mai sẽ ra sao. Cô chỉ muốn đi thật nhanh, rời khỏi nơi này.
Reng… Reng…
Điện thoại cô reo lên. Một số lạ.
Nhưng cô biết là ai.
Cô run rẩy bắt máy.
“Lại đây.”
Giọng nói của Lâm Dịch Phong lạnh như băng địa ngục. Chỉ hai từ, không một lời giải thích, rồi hắn cúp máy.
Đó không phải là một lời mời. Đó là một mệnh lệnh.
Bão táp, thực sự đã đến.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận