Chương 63

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 63

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Bạn cùng phòng quay sang nhìn Tương Linh cười hiền.

Tương Linh còn đang ngơ ngác, miễn cưỡng cười cười gật đầu.

Hoá ra đây là lý do lúc nãy bạn cùng bàn đã hỏi cô bộ đồ đang mặc có nam tính không.

“Cái này…” người nhân viên khó xử: “Thôi được rồi. Mời hai vị vào trong.”

“Cảm ơn…”

Còn chưa kịp bước chân qua cửa, một thân hình liền đứng trước mặt.

“Ô, bạn học Lâm Thanh Khải. Kia là…”

Nương theo ánh mắt của bạn cùng bàn, Tương Linh nhìn ra phía sau lưng Lâm Thanh Khải.

Là cô gái đó. Em gái hàng xóm của anh!

Tương Linh như chết sững. Không ngờ lại gặp anh ở đây.

Hai chân cô muốn chạy trốn, nhưng mà có gì đó cứ níu cô ở lại.

“Tương Linh.” Bạn cùng bàn lay người cô.

“Ừm. Trùng hợp!” Cô nói với anh.

“Anh sẽ giải thích sau.” Lâm Thanh Khải nói xong liền đi ra khỏi quán ăn, lướt qua cô. Hai người cứ như thế, giống như chẳng là gì của nhau cả.

Cô không muốn lần sau. Cô muốn ngay bây giờ, ít nhất thì anh cũng phải ôm lấy cô hay giải thích vì sao lại ở trong nhà hàng tình nhân với nữ sinh khác.

Có thêt là em gái đi chăng nữa, nhưng cũng không phải ruột thịt. Cô rõ ràng là bạn gái chính thức của anh mà.

Cô gái kia cũng bước theo sau Lâm Thanh Khải. Lúc đi ngang Tương Linh còn nói rất nhỏ bên tai cô: “Tránh xa anh Thanh Khải ra.”

Gì?

Lâm Thanh Khải! Nhanh quay lại. Giải thích cho em!

Nhanh lên!

“Tương Linh đừng khóc. Đừng khóc.” Bạn cùng bàn loay hoay dùng ống tay áo lau đi nước mắt trên má cô.

Đồ tồi! Lâm Thanh Khải, anh là đồ tồi!

Sau đó ba ngày, cả anh và cô đều không liên lạc với nhau.

Anh như mất hút đi trong cuộc sống của cô vậy.

Tương Linh thẫn thờ nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại trên bàn. Màn hình vẫn đen thui như vậy. Cô đang mong đợi điều gì đây?

Tương Linh cắn môi.

Bỗng có âm thanh điện thoại vang lên. Có tin nhắn mới.

Tương Linh vội vàng cầm lấy điện thoại, nhưng không phải anh.

Là số của mẹ.

“Tối nay về nhà nhé. Mẹ nấu món con thích đấy.”

Cô chần chừ một lúc rồi nhắn “vâng”.

Vậy là tối nay cô sẽ về nhà, nếu như Lâm Thanh Khải đến ký túc xá tìm cô để giải thích mà không thấy thì sao?

Lại có tin nhắn đến của mẹ: “Có khách quý tới chơi đấy.” Phía sau tin nhắn còn thêm một ký tự dễ thương.

Tương Linh nằm bẹp trên bàn.

Khách nào cũng thế thôi. Cô bây giờ chỉ muốn được yên tĩnh!

Ngồi mãi cũng tới tiết cuối cùng.

Tiếng chuông tan học vang lên, Tương Linh vẫn nằm trên bàn như thế. Mắt nhìn ra bên ngoài cửa sổ.

Các đồng học lần lượt đứng lên ra về. Chốc lát trong phòng đã không còn ai. Lúc này Tương Linh mới bắt đầu đứng dậy, thu dọn cặp sách.

Hành lang vắng tanh, không còn bóng dáng ai ngoài cô. Lác đác dưới sân một vài đồng học đang lười biếng xách cặp về.

Không gian im ắng.

“Tương Linh.”

Giọng nói này…

Một bàn tay ôm lấy cô từ sau lưng. Tương Linh vội đẩy tay hắn ra.

Là gương mặt này, cô đã mong đợi ba ngày nay, chỉ mong anh sẽ liên lạc để giải thích cho cô về chuyện hôm đó.

Nhưng hôm nay gặp anh ở đây, cô lại không muốn đối diện, cô muốn chạy trốn anh.

“Tương Linh? Em sao thế?” Lâm Thanh Khải hỏi.

Nhìn vào ánh mắt anh thật sự chân thành, Tương Linh có chút không đành lòng, quay mặt đi.

“Em hôm nay phải về sớm…”

“Đừng đi.” Lâm Thanh Khải kéo tay cô lại: “Em đang ghen đúng không. Thật ra hôm đó…”

“Anh đừng nói nữa!” Tương Linh hét lên. Cô cũng không biết bản thân mình bây giờ đang muốn gì, Rõ ràng là muốn được gặp anh như vậy, nhưng lại cũng muốn chạy trốn anh đến thế.

“Anh lúc nào cũng chỉ nghĩ cho anh, đã bao giờ anh nghĩ tới cảm giác của em chưa? Em thích anh, em rất thích anh. Nhưng Lâm Thanh Khải, em không phải là đồ chơi mà anh cần thì tìm tới, chán thì bỏ đi.” Tương Linh không biết dũng khí đâu mà có thể nói ra hết những gì trong lòng như thế này. Nhưng đột nhiên cô muốn anh biết mình nghĩ gì, đã là người yêu của nhau thì cô nên bày tỏ hết tâm sự trong lòng, không nên giấu diếm.

Bình luận (0)

Để lại bình luận