Chương 63

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 63

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Rốt cục cũng đến lượt Hồng Linh, trải qua một quãng thời gian chờ đợi, lúc Hồng Linh tỉnh táo trở lại cô ấy lập tức nhìn thấy bản thân đang nằm ở trên giường bệnh trắng noãn. Đỉnh đầu bị vuốt ve, giống như đang được dỗ dành, giọng nói của Ngọc Lan vang lên ngay sát bên tai, Hồng Linh theo bản năng nhìn lại, mí mắt mệt mỏi rũ xuống sau một đêm không ngủ, khi cô ấy nhìn thấy mẹ của mình lập tức tỉnh táo mở ra, lộ ra ánh sáng trong mắt.

“Con tỉnh lại rồi à?

Có cảm giác chỗ đó bị khó chịu hay đau gì không?”

Hồng Linh nhẹ nhàng gật đầu, “Bụng… hơi đau.”

“Bác sĩ nói đây là hiện tượng bình thường, con sẽ bị đau khoảng hai ba ngày, nếu đau dữ dội quá thì chúng ta sẽ quay về đây để khám lại.”

“Ừm…” Bàn tay dưới chăn đặt lên bụng dưới bằng phẳng, nơi này và trước đó không có gì thay đổi, nhưng cô ấy luôn có cảm giác sinh mệnh nhỏ bé ở nơi đó đang sống sờ sờ, cứ như vậy mà biến mất rồi ư?

Hồng Linh còn có chút hoảng hốt, chợt nghe Ngọc Lan nói, “Đợi lát nữa chúng ta sẽ về nhà, mẹ đã xin phép cho con được nghỉ vài ngày, nghỉ ngơi giữ gìn sức khỏe cho tốt.”

Hồng Linh sau khi phẫu thuật xong trở về vẫn không có khẩu vị gì, nguyên nhân lớn nhất là trên bụng thường xuyên truyền đến đau bụng. Đề nghị của bác sĩ là nằm trên giường nghỉ ngơi hai tuần, trong lúc vận động thích hợp, hiện tại Hồng Linh tựa vào đầu giường đệm gối ôm mềm mại, Ngọc Lan múc một muỗng cháo nhỏ thổi cháo nóng hổi thổi cho nguội bớt rồi mới đưa tới bên miệng Hồng Linh.

Hồng Linh nhìn đáy mắt mẹ mình, trong lòng trống rỗng không có một chút vui vẻ nào, cảm giác áy náy bao bọc lấy cô ấy, từ tối qua đến giờ Ngọc Lan vẫn luôn chăm sóc cô ấy mà không hề nghỉ ngơi, cô ấy vẫn luôn khiến cho cô lo lắng nhiều như vậy.

Tuy rằng cô cũng không muốn ăn bất cứ thứ gì, nhưng nhìn một muỗng cháo nhỏ trước mắt cô vẫn tiến vào cánh môi hé miệng.

Con gái cuối cùng cũng ăn được một chút gì đó, Ngọc Lan nở nụ cười thoải mái.

Mãi cho đến khi Hồng Linh ăn được phân nửa, Ngọc Lan mới lấy thức ăn đi, tự mình đi lên bàn ăn ăn chút gì đó, “Mới vừa ăn cơm nước xong thì con cứ ngồi một lát đi, có chuyện gì thì con cứ gọi cho mẹ.” Ngọc Lan mở cửa phòng, lúc sắp rời đi cô vẫn không yên lòng để lại câu nói như vậy, sau khi nhìn thấy Hồng Linh gật đầu thì cô mới rời khỏi phòng.

Ngọc Lan mới vừa đi ăn cơm chưa được bao lâu, Hồng Linh dựa vào gối ôm ngẩn người một chút, bỗng nhiên cô ấy cảm nhận được dưới thân của mình tuôn ra một dòng chất lỏng dinh dính, trong lòng cô ấy cả kinh, vội vàng xốc một góc chăn mở đèn pin điện thoại di động ra xem chuyện gì đang xảy ra, một mùi máu tươi nồng nặc theo không khí trong chăn lưu thông mà tràn ngập ra bên ngoài, bên dưới quần lót màu trắng của cô ấy đã bị máu đỏ tươi làm ướt, giữa vải quần trắng noãn trông màu máu ấy đặc biệt bắt mắt, dinh dính ở giữa hai chân khiến cho cô ấy cảm thấy vô cùng khó chịu.

Bình luận (0)

Để lại bình luận