Chương 63

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 63

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Ghen Tuông Và Sự Trừng Phạt Ngọt Ngào
Sự yên bình của buổi sáng không kéo dài được bao lâu thì tiếng chuông điện thoại của Diêu Đinh vang lên. Là một số lạ. Cô nhấc máy, đầu dây bên kia vang lên giọng nói nam tính, trầm ấm nhưng xa lạ: “Chào Diêu Đinh, em còn nhớ anh không? Là Hạo Thiên đây, bạn đại học cũ của em.”
Mạnh Phù Sinh đang ngồi bên cạnh đọc báo tài chính, tai thính như radar lập tức bắt được từ khóa “bạn đại học cũ” và “nam giới”. Lông mày hắn khẽ nhíu lại, tờ báo trên tay bị siết chặt đến nhăn nhúm.
Diêu Đinh ngạc nhiên: “À, Hạo Thiên… Lâu quá không gặp. Anh gọi em có việc gì không?”
“Anh mới về nước, muốn mời em đi uống cà phê, ôn lại chuyện cũ. Nghe nói em đang làm việc ở tập đoàn Mạnh Thị hả?”
Cuộc trò chuyện xã giao bình thường kéo dài khoảng vài phút. Diêu Đinh lịch sự từ chối khéo vì lý do bận việc, nhưng nụ cười xã giao trên môi cô vẫn khiến không khí trong phòng tụt xuống âm độ. Khi cô vừa cúp máy, quay sang đã thấy Mạnh Phù Sinh nhìn mình chằm chằm, ánh mắt lạnh lẽo như băng đá ngàn năm.
“Ai vậy?” Hắn hỏi, giọng điệu bình thản nhưng ẩn chứa sóng ngầm dữ dội.
“Bạn học cũ thôi anh. Anh ấy mới về nước.” Diêu Đinh thành thật trả lời, không nhận ra nguy hiểm đang cận kề.
“Bạn học cũ? Gọi điện mời đi cà phê? Thân thiết gớm nhỉ.” Mạnh Phù Sinh đứng dậy, tiến lại gần cô từng bước một, khí thế áp bức tỏa ra ngùn ngụt. Hắn ép cô vào góc tường, chống hai tay hai bên, giam cầm cô trong lồng ngực mình. “Hắn ta có ý đồ gì với em? Nói!”
“Anh làm sao vậy? Chỉ là bạn bè bình thường thôi mà. Em cũng từ chối rồi.” Diêu Đinh nhíu mày, cảm thấy hắn đang ghen tuông vô cớ.
“Từ chối? Nếu anh không ở đây, có phải em đã đồng ý đi gặp hắn, rồi ôn lại chuyện xưa, tình cũ không rủ cũng tới không?” Mạnh Phù Sinh gầm gừ, cơn ghen làm lu mờ lý trí hắn. Hắn ghét cay ghét đắng bất cứ thằng đàn ông nào có ý định tiếp cận cô, dù chỉ là ánh mắt.
“Mạnh Phù Sinh! Anh đừng có vô lý như thế!” Diêu Đinh tức giận đẩy hắn ra. “Em là người yêu của anh, chứ không phải tù nhân của anh. Em có quyền có bạn bè!”
“Quyền?” Hắn cười lạnh, bất ngờ tóm lấy hai cổ tay cô, ép chặt lên đỉnh đầu. “Quyền duy nhất của em là thuộc về anh. Từ thể xác đến linh hồn, từng sợi tóc, từng hơi thở đều là của Mạnh Phù Sinh này. Em dám tơ tưởng đến thằng khác, anh sẽ làm cho em không xuống được giường ba ngày ba đêm!”
Dứt lời, hắn cúi xuống, cắn mạnh vào cổ cô, không phải nụ hôn âu yếm mà là cú cắn của dã thú đánh dấu lãnh thổ. Diêu Đinh đau đớn kêu lên, nước mắt ứa ra. Nhưng nỗi đau nhanh chóng bị thay thế bằng khoái cảm tê dại khi bàn tay hắn xé toạc chiếc váy ngủ của cô.
“Anh buông ra… ưm…” Lời phản kháng bị nuốt trọn trong nụ hôn cuồng bạo. Hắn hôn như muốn rút cạn sinh lực của cô, lưỡi hắn khuấy đảo khoang miệng cô một cách thô lỗ.
Hắn bế thốc cô lên bàn làm việc, gạt phăng mọi giấy tờ, máy tính xuống đất. Tiếng đổ vỡ loảng xoảng vang lên nhưng chẳng ai quan tâm. Mạnh Phù Sinh tách rộng hai chân cô, chen người vào giữa. Hắn không cởi quần áo mình, chỉ kéo khóa quần, giải phóng con quái vật đang cương cứng đến phát đau vì ghen tuông.
“Nhìn kỹ đi, ai mới là người đàn ông của em!” Hắn gầm lên, rồi đâm mạnh vào cô không chút báo trước.
Cú thúc quá sâu, quá mạnh khiến Diêu Đinh cong người lên, hét thất thanh. Nhưng ngay sau đó, khoái cảm ập đến như thủy triều nhấn chìm cô. Hắn ra vào điên cuồng, mỗi cú thúc đều chạm đến tận cùng sâu thẳm, ma sát mạnh mẽ vào điểm G nhạy cảm.
“Nói! Em là của ai?” Hắn vừa thúc mạnh vừa gằn giọng hỏi, mồ hôi chảy dài trên thái dương, gân xanh nổi đầy trên cánh tay rắn chắc.
“Của anh… a… em là của anh… Phù Sinh… nhẹ thôi…” Diêu Đinh nức nở, đầu óc quay cuồng, cô chỉ biết bám chặt lấy vai hắn, móng tay cào xước cả lưng áo sơ mi đắt tiền.
“Hắn ta có làm em sướng thế này được không? Hả?” Hắn vẫn chưa buông tha, tiếp tục tra tấn cô bằng những cú dập như bão táp, đồng thời bàn tay hư hỏng tìm đến hạt đậu nhỏ đang sưng đỏ, day mạnh.
“Không… a… chỉ có anh… a… sướng quá… em chết mất…” Diêu Đinh hoàn toàn đầu hàng, lý trí tan biến, chỉ còn lại bản năng nguyên thủy khao khát được hắn lấp đầy.
Cơn ghen của Mạnh Phù Sinh biến thành dục vọng cháy bỏng. Hắn lật người cô lại, ép cô quỳ bò trên bàn, từ phía sau tiến vào càng sâu hơn. Tiếng va chạm xác thịt, tiếng rên rỉ van xin, tiếng gầm gừ thỏa mãn vang vọng khắp căn phòng làm việc, tạo nên một bức tranh sắc dục vừa đáng sợ vừa quyến rũ chết người.
Chỉ đến khi Diêu Đinh rũ rượi, ngất đi trong vòng tay hắn sau lần lên đỉnh thứ ba, Mạnh Phù Sinh mới chịu dừng lại. Hắn ôm chặt cô vào lòng, hôn lên đôi mắt sưng húp, thì thầm đầy hối lỗi nhưng vẫn cố chấp: “Xin lỗi bảo bối, nhưng em là của anh. Chỉ của riêng anh thôi.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận