Chương 63

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 63

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Câu nói của nàng như một xô nước đá lạnh buốt dội thẳng vào ngọn lửa tình dục đang bừng bừng thiêu đốt trong lòng Hướng Chi Hành, nhưng đồng thời lại châm ngòi cho một cơn phẫn nộ tột cùng. Hắn trừng mắt nhìn nàng, hàm răng cắn chặt đến mức nổi rõ gân xanh bên thái dương.
“Thuốc tránh thai?” Giọng hắn rít lên qua kẽ răng, khô khốc và sắc lẹm. “Ngươi vừa mới làm cái trò dơ bẩn gì ngoài kia mà bây giờ về đây đòi thuốc tránh thai?!”
Hướng Oánh thản nhiên nhún vai, bàn tay nhỏ bé vươn lên vén lọn tóc ướt đẫm ra sau tai, động tác lơ đãng khiến cổ áo choàng tắm càng thêm trễ xuống, để lộ ra hẳn một bên nhũ hoa hồng hào đang dựng đứng vì lạnh. “Thì là làm tình a. Không cẩn thận để nam nhân bắn toàn bộ tinh dịch vào sâu trong tử cung rồi… Số lượng nhiều lắm, ta tắm nãy giờ móc mãi mà vẫn không sạch, nước chảy ra toàn là màu trắng đục. Nếu không uống thuốc, chắc chắn sẽ mang thai mất.”
Lồng ngực Hướng Chi Hành phập phồng dữ dội. Từng câu từng chữ của nàng như những nhát dao cùn lăng trì trái tim hắn. Hình ảnh nàng rên rỉ dưới thân kẻ khác, đôi chân thon dài quấn lấy eo gã đàn ông lạ mặt, để mặc cho dị vật thô to đâm thọc vào hoa huyệt non nớt, rót đầy tinh dịch tanh nồng… tất cả khiến hắn điên cuồng ghen tuông. Hắn đứng phắt dậy, đôi tay nắm chặt lấy bả vai nàng, lực đạo mạnh đến mức muốn bóp nát xương cốt: “Kẻ đó là ai?! Là Cố Yến Trì?! Hay là tên khốn nạn nào khác?!”
“Ui da, cữu cữu làm ta đau…” Hướng Oánh nhăn mặt, nhưng trong đáy mắt lại lóe lên tia khoái trá khi thấy hắn mất khống chế. Nàng cố tình ẩy nhẹ người về phía trước, cọ sát bầu ngực mềm nhão vào vòm ngực cứng như đá của hắn, mỉm cười lơi lả: “Là ai có quan trọng không? Quan trọng là ta rất sướng… Cảm giác dương vật thô to nóng rực cắm ngập vào lồn nhỏ, đâm rút thật sâu, cọ xát vào điểm mẫn cảm… Thật sự rất sướng, sướng đến mức ta chỉ muốn nước dâm chảy ròng ròng…”
“Câm miệng!” Hướng Chi Hành gầm lên, gạt phăng nàng ra như tránh tà. Cả cơ thể hắn run rẩy vì tức giận và dục vọng bị đè nén. Hắn quay ngoắt người, điên cuồng lục lọi các ngăn kéo trong phòng khách để tìm hộp thuốc tránh thai mà hắn nhớ mình đã từng mua phòng hờ. Những ngón tay thường ngày cầm dao mổ vô cùng vững vàng, ổn định, nay lại luống cuống, lật tung mọi thứ đến lộn xộn.
Cùng lúc đó, ở căn phòng đối diện, sau cánh cửa khép hờ.
Thẩm Á ngồi bệt trên chiếc giường rộng lớn, lạnh lẽo. Xung quanh nàng là hàng chục viên thuốc tránh thai đủ màu sắc: hồng nhạt, trắng, vàng… được tống ra khỏi vỉ, xếp thành hình một trái tim méo mó, nực cười. Nước mắt nàng tuôn rơi lã chã, từng giọt từng giọt nện xuống mặt đệm, thấm ướt những viên thuốc vô dụng.
Nàng nhớ lại ngày hắn cầu hôn. Chẳng có hoa hồng, chẳng có nhẫn kim cương, chỉ có một khuôn mặt lạnh lùng, xa cách và một câu hỏi tàn nhẫn: “Ngươi có thể chấp nhận một cuộc hôn nhân vô tính không?”
Lúc đó, Thẩm Á vì quá si mê vẻ ngoài hoàn mỹ và tài năng xuất chúng của hắn, lại mang theo sự tự ti của một nữ giáo viên trung học bình thường, đã vội vã gật đầu. Nàng cứ ngỡ, chỉ cần được ở bên cạnh chăm sóc hắn, lửa gần rơm lâu ngày cũng bén. Nàng mua những bộ đồ lót ren gợi cảm nhất, xức những loại nước hoa quyến rũ nhất, thậm chí chuẩn bị sẵn cả đống thuốc tránh thai với hy vọng một đêm nào đó hắn sẽ say rượu, sẽ mất kiểm soát mà ôm lấy nàng, đè nàng ra giường mà cuồng bạo chiếm đoạt.
Nhưng không. Đã bao nhiêu năm trôi qua, số lần hắn chạm vào người nàng chỉ đếm trên đầu ngón tay, mà lần nào cũng qua loa, nhạt nhẽo như đang hoàn thành một nhiệm vụ nghĩa vụ, chưa bao giờ có sự cuồng nhiệt hay đam mê. Hắn thà tự nhốt mình trong phòng làm việc, thà dọn ra ngủ riêng, còn hơn là phải làm tình với nàng. Vậy mà giờ đây, cô cháu gái Hướng Oánh kia vừa xuất hiện, chỉ bằng một cái liếc mắt, một cái áo choàng tắm trễ nải, đã khiến người đàn ông luôn điềm tĩnh, đạo mạo ấy phải gầm rú, ghen tuông, tức giận đến mất trí!
Trái tim Thẩm Á vỡ vụn. Nàng ôm mặt khóc nức nở, tiếng khóc uất nghẹn bị dìm sâu trong bốn bức tường lạnh ngắt.
Ngoài phòng khách, Hướng Chi Hành cuối cùng cũng tìm thấy hộp thuốc. Hắn rót một cốc nước, bước lại gần Hướng Oánh, gằn giọng: “Uống đi! Uống xong thì lập tức vào phòng ngủ đi!”
Hướng Oánh ngoan ngoãn nhận lấy viên thuốc, cho vào miệng đỏ mọng, nhấp một ngụm nước rồi nuốt ực. Nàng thè chiếc lưỡi đinh hương ướt át ra liếm nhẹ bọt nước đọng trên mép, đôi mắt cong lên thành hình bán nguyệt: “Cảm ơn cữu cữu.”
Nói xong, nàng xoay người, bước những bước đi thong thả, cố tình lắc lư cặp mông tròn trịa dưới vạt áo choàng ngắn ngủn, đi thẳng vào phòng ngủ của Hướng Chi Hành.
“Ngươi đi đâu đó? Phòng của ngươi ở bên kia!” Hắn quát lên.
“Ta mệt rồi, muốn ngủ giường của cữu cữu cơ. Giường của cữu cữu có mùi của cữu cữu, rất thơm.” Hướng Oánh cười khanh khách, bước vào trong rồi thản nhiên thả mình xuống chiếc giường size king mang tông màu xám lạnh lẽo của hắn, lăn lộn vài vòng khiến chiếc áo choàng tắm tung tóe, phơi bày cả đôi chân thon thả và thấp thoáng bờ mông trắng lóa.
Hướng Chi Hành hít sâu một hơi, cảm thấy phổi mình như sắp nổ tung. Hắn muốn đuổi nàng ra, nhưng đôi chân lại như bị đóng đinh, ánh mắt không thể nào dời khỏi thân hình dâm đãng đang nằm trên giường mình. Cuối cùng, hắn nghiến răng, bước vào phòng, tắt điện cái rụp, rồi cứng đờ nằm xuống ở phía mép giường bên kia, cố gắng giữ khoảng cách xa nhất có thể với nàng. Hắn nhắm mắt lại, giả vờ ngủ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận