Chương 63

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 63

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chuyển ngữ: Long Đế Novel
“Nhớ.”
Quả thật Kiều Khương có nhớ.
Nhưng khác với suy nghĩ của Yến Chiêu, anh nhớ nàng, con nàng chỉ vừa khéo nhớ đến anh.
Yến Chiêu hôn nàng say đắm: “Tôi còn tưởng em sẽ nói không.”
Anh ôm nàng thật chặt, lồng ngực rắn chắc áp chặt vào nàng, nhịp tim mạnh mẽ dồn dập khiến ngực nàng tê dại.
Kiều Khương lười mở miệng giải thích, được hôn rất thoải mái, thanh âm ậm ừ trong mũi.
“Kiều Khương.” Yến Chiêu thở hổn hển gọi tên nàng, dương vật cương cứng liên tục đâm vào chỗ sâu nhất, lúc nàng ưỡn cổ hổn hển rên rỉ, anh cúi đầu ngậm môi nàng, nuốt lấy toàn bộ tiếng nức nở của nàng rồi thẳng eo đẩy hông khiến nàng đắm chìm trong khoái cảm tưởng như chết đuối, chẳng thể thoát ra được.
Trên sô pha toàn là dâm dịch.
Kiều Khương trần như nhộng nằm ở sô pha trong tình trạng mê mang, trên cơ thể trắng nõn đầy vết tích mập mờ đỏ tím. Bờ mông căng mẩy in hằn dấu tay của người đàn ông, nơi thắt lưng là một vũng tinh dịch, hình ảnh vô cùng dâm dục.
Yến Chiêu lục lọi trong tủ, tìm được một hòm thuốc, lấy một miếng băng gâu chống thấm dán vào vết thương trên lòng bàn chân nàng. Sau đó anh bế người vào phòng tắm tẩy rửa cho nàng, Kiều Khương nửa tỉnh nửa mê chỉ tay vào bồn tắm, Yến Chiêu đưa nàng vào bồn, xả đầy nước giúp nàng.
Kiều Khương tự mở van, nằm trong bồn tắm xoa bóp, tư thái ngạo nghễ, dù không mở mắt nhưng khí chất vẫn hơn người.
Yến Chiêu tắm xong bước vào, thấy bộ dạng này của nàng, nhịn không được đi tới bồn tắm, cúi người hôn lên miệng nàng. Kiều Khương nhăn mày, có lẽ do quá mệt nên nghiêng đầu thiếp đi.
Yến Chiêu kiểm tra nhiệt độ nước, tìm khăn tắm quấn quanh ngực nàng, bấy giờ mới đi ra dọn dẹp phòng khách. Chai rượu vẫn lăn lốc trên thảm, lạ là thảm này chống thấm, rượu không làm ướt được, xuôi theo hoa văn trên thảm chảy ra sàn nhà. Yến Chiêu lấy khăn lau khô rượu vang, tìm thùng rác bỏ chai rượu vào, đồng thời cẩn thận kiểm tra từng mảnh chai nhỏ. Anh lau dọn một lúc lâu mới phát hiện robot quét nhà ngang qua chân mình, nó đi đến gầm bàn bắt đầu thực hiện nghiệp vụ.
Yến Chiêu: “…”
Anh nằm rạp xuống nhìn dưới bàn trà, robot quét nhà nhanh chóng xử lý mảnh chai và báo cáo: “Chủ nhân, đã phát hiện mảnh vỡ thủy tinh, xin hãy ở trong khu vực an toàn, đừng nên tự ý di chuyển.”
Yến Chiêu thấy lạ liền gọi: “Xin chào? Xin chào? Mày biết nói chuyện à?”
Sau khi robot quét nhà dọn xong gầm sô pha, nó lại lướt qua chân anh, đi dọn dẹp phòng ngủ, một giọng nói máy móc vang lên: “Phòng khách đã được dọn dẹp xong.”
Yến Chiêu thấy mình như tên đần, may không bị Kiều Khương trông thấy, anh vỗ vỗ chân mình, đứng dậy cầm bánh chẻo trên bàn đi hâm nóng.
Sau khi từ nhà Kiều Khương đi, ông bà Yến cũng về nhà làm bánh chẻo. Yến Chiêu nói sẽ tới nhà kho gác đêm nên bà Yến gói cho anh một túi bánh chẻo để ăn lót dạ, ở đó có một ấm đun nước, có thể cho bánh chẻo vào nước sôi làm nóng.
Bà Yến làm sao biết Yến Chiêu không gác đêm mà lái xe tải đi gặp Kiều Khương.
Lò vi sóng kêu vang, Yến Chiêu lấy bánh chẻo ra, rửa sạch hai cái bát, chia ra làm hai phần sau đó vào phòng tắm gọi Kiều Khương dậy ăn.
Lúc đi ngang qua bồn rửa nhìn thấy cuốn lịch ở hộc tường, anh đưa tay lật giấy, nhớ kỹ từng trang, toàn bộ là lịch trình: đi họp, công tác, tới nhà máy, tiệc rượu, sếp này mời cơm sếp kia mời rượu. Thứ bảy chủ nhật được khoanh tròn màu đỏ, ngoài ra còn có một trang ghi lịch trình ngày mười sáu nhưng bị gạch đi, bốn chữ được viết nắn nót: Sinh nhật của mẹ.
Yến Chiêu chú ý thời gian, rút ​​tay về, anh đi đến bồn tắm, cúi thấp mình chạm lên mặt Kiều Khương: “Kiều Khương?”
Nàng vẫn say ngủ, an nhiên nằm trong bồn tắm, mặt quay sang một bên, thở đều đều.
Yến Chiêu khoanh chân ngồi xuống, cúi đầu nhìn mặt nàng.
Càng xem càng thích.

Bình luận (0)

Để lại bình luận