Chương 63

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 63

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Xong việc, đồng hồ đã điểm hơn mười hai giờ. Một năm mới đã bắt đầu.

Trì Dao không nhìn thấy pháo hoa, nhưng bên tai lại vang lên tiếng pháo nổ râm ran từ xa. Cô nằm trên giường, sống lưng dán chặt vào lồng ngực nóng rực của Giang Diễm, thân mình cuộn lại như một con tôm.

“Ngủ rồi à?”

Cô lắc đầu: “Ban ngày ngủ nhiều quá rồi.”

“Ừm.” Giang Diễm hữu ý vô tình vuốt ve cánh tay cô. Vết sẹo do mảnh vỡ cắt qua đã mờ đi, để lại một dấu ấn nhàn nhạt.

“Người chiều nay chúng ta gặp ở quán trà… là bạn chị à?”

Hồi lâu sau, Trì Dao mới lên tiếng: “Cậu ta là bạn trai cũ của chị. Giống như chị từng kể, tốt nghiệp xong là chia tay.”

“Hai người ở bên nhau từ hồi cao trung,” hắn bổ sung.

Trì Dao không ngờ hắn lại nhớ rõ như vậy. Dường như mỗi lời cô nói, hắn đều khắc sâu trong tâm trí.

“Trần Sở Nhiên là bạn học cao trung của chị. Bọn chị bên nhau từ năm lớp 11, thi đại học cũng cùng một thành phố. Trừ một năm chia tay, cũng ngót nghét gần năm năm.”

“Trong lúc yêu có chia tay một lần. Lý do là trong câu lạc bộ của hắn có một cô gái rất thân thiết. Chị và hắn không học chung trường. Lúc chị biết, cả trường họ đã đồn ầm lên là hai người đó đang yêu nhau.”

Lần chia tay đó kéo dài đúng một năm. Cũng trong năm đó, Trì Dao bị sự nhiệt tình của một đàn em khóa dưới dọa sợ, dần dần hình thành tâm lý bài xích với những chàng trai nhỏ tuổi hơn mình.

“Vì vậy, nên lúc chị phát hiện ánh mắt em nhìn chị có chút khác thường, chị liền cự tuyệt em?”

Trì Dao ngượng ngùng cười: “Em và cậu học đệ kia, đương nhiên là không giống nhau.”

Giang Diễm không bình luận, hắn hỏi: “Vậy sau đó thì sao? Hắn mập mờ với cô gái khác, vì sao chị còn muốn quay lại?”

“Aizz… Chị cũng không biết nữa. Sau này gặp lại, tiếp xúc nhiều, tình cũ không rủ cũng tới, sẹo vừa lành đã quên luôn nỗi đau.”

Giang Diễm lạnh lùng ngắt lời: “Cho nên lần thứ hai, anh ta lại phạm phải sai lầm y hệt, đúng không?”

Trì Dao chậm rãi thở ra một hơi: “Thôi, đừng nhắc tới chuyện đó nữa.”

Nghe cô nói vậy, Giang Diễm lại càng hùng hổ: “Chị vẫn còn nhớ hắn ta.”

“Giang Diễm?” Trì Dao không vui, nhíu mày: “Chị không muốn nhắc lại nữa.”

Giang Diễm vẫn ôm cô, nhưng lồng ngực phập phồng kịch liệt. Hồi lâu sau, hắn vùi mặt vào hõm cổ cô. Sống mũi cao thẳng cọ vào làn da nhạy cảm.

Hắn nói, giọng khàn đặc: “Trì Dao, em rất ghen tị.”

“Ghen tị cái gì?” Trì Dao xoa đầu hắn. Mái tóc hắn đã khô, mềm mại và bồng bềnh.

“Ánh mắt chiều nay hắn nhìn chị, em không thích!” Rõ ràng có bạn gái ngồi bên cạnh mà vẫn dám nhìn cô như vậy. Một gã đàn ông như thế, dựa vào cái gì mà lãng phí năm năm thanh xuân của cô?

Trì Dao trầm mặc. Cô của khi đó, còn quá non nớt.

Giang Diễm lại nói: “Thật ra hôm nay, em rất muốn, rất muốn đứng chắn trước mặt chị.”

Nhưng hắn đã không làm vậy. Bởi vì hắn đã hứa với cô, sẽ không công khai.

Trì Dao ngẩn người. Lúc đó cô chỉ muốn rời đi thật nhanh.

“…Xin lỗi, là chị xử lý không tốt.”

“Không,” Giang Diễm ngẩng đầu lên, “Trì Dao, chị luôn nghĩ rằng chúng ta nhất định sẽ chia tay, cho nên mới không muốn suy nghĩ nhiều.”

Đuôi mắt hắn bị đè đến đỏ ửng. Lồng ngực Trì Dao tê rần. Cô muốn nói “không phải”, nhưng lại chẳng thể thốt nên lời.

Giang Diễm thấy vậy, liền gật đầu.

Hắn đứng dậy, xuống giường: “Chị ngủ trước đi. Em ra ngoài một chút.”

Giang Diễm rời đi, không hề quay đầu lại.

Bình luận (0)

Để lại bình luận