Chương 63

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 63

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

nhớ tới Bách Thần.
Đợi đến khi Đường Đường nhắc tới, lúc này Nhan Nghiên mới nhớ tới Bách Thần còn chưa trở về.
Trong lòng Nhan Nghiên lập tức khẩn trương, lúc này mới đem chuyện Bách Thần gặp được một cậu bé đi lạc nên muốn giúp cậu bé đi tìm cha mẹ nói cho mọi người.
Gặp loại chuyện thế này, mọi người đương nhiên sẽ không trách Bách Thần.
“Gọi điện thoại xem cậu ấy ở đâu”
, Trương Nhã Trúc nói,
“Thời gian không còn sớm cũng nên trở về rồi chứ.”
Mễ Việt vội vàng lấy điện thoại ra gọi cho Bách Thần, kết quả gọi vài lần đều không thể nối máy được.
Mọi người vốn dĩ có chút yên tâm lúc này lại có chút luống cuống.
Điện thoại không phải tắt máy, có nghĩa điện thoại vẫn còn pin, nhưng không nối máy được là do tín hiệu không tốt?
Hay là Bách Thần đi đến chỗ nào không có sóng?
Mọi người nhìn nhau, Sở Sam không xác định được, do dự mở miệng,
“Cậu ấy hẳn là sẽ không lạc đâu, dù sao bên cạnh còn có cậu bé và cameraman bên cạnh mà.”

“Tổ tiết mục sẽ không quản chuyện này”
, Đường Đường nói,
“Chúng ta lại chờ thêm nửa giờ nữa đi, nếu nửa giờ sau vẫn không liên lạc được vậy đi ra ngoài tìm người.”
Mọi người không có dị nghị.
Trong nửa tiếng, Mễ Việt và Trương Nhã Trúc, Nhan Nghiên vẫn luôn gọi điện thoại cho Bách Thần, nhưng là vẫn không thể nối máy.
“Đi ra ngoài tìm người đi”
, Trần Vũ vẫn luôn trầm mặc đứng lên,
“Trời sẽ rất nhanh tối, để nữ ra ngoài không an toàn, để tôi và Tiểu Mễ ra ngoài thôi.
Mọi người ở lại chờ tin tức của chúng tôi.”

“Em cũng phải đi”
, Nhan Nghiên đứng dậy.
Trần Vũ lập tức muốn từ chối nhưng Đường Đường lại nói,
“Em cũng đi.”
Mấy ngày nay Đường Đường chưa từng quan tâm đến Bách Thần, tổ tiết mục cũng đã có ý định bỏ qua kế hoạch tình tay ba ban đầu, kết quả hiện tại Đường Đường rốt cuộc nhịn không được nữa?
Nhan Nghiên theo bản năng muốn cản Đường Đường nhưng là lời nói đến bên miệng lại không có cách nào mở miệng.
Không lẽ cô phải trước mặt nhiều người, còn có trước camera nói cô không thích Đường Đường thân cận với Bách Thần.
“Em là hướng dẫn viên du lịch, không sớm phát hiện việc có thành viên mất tích, đó là do em thất trách”
, Đường Đường đứng lên,
“Như vậy đi, chị Nhan Nghiên và anh Vũ một nhóm, em và Mễ Việt một nhóm, chúng ta cùng nhau tìm.
Mặc kệ có tìm được hay không thì trước chín giờ mọi người đều phải trở lại đây.”
Đường Đường chủ yếu lo lắng Mễ Việt không biết tiếng ngoại ngữ sẽ thành một kẻ chạy loạn khắp nơi, nói không chừng đến Bách Thần cũng chưa tìm được cũng bị lạc mất.
Nhan Nghiên dù không cao hứng cũng không có cách nào, chỉ có thể gật đầu đồng ý.
Trong lòng hy vọng cô có thể mau chóng tìm được Bách Thần, không để cho Đường Đường đoạt trước.
Hai ngày nay Đường Đường luôn đối với Bách Thần lạnh nhạt, Nhan Nghiên cũng không muốn vạch trần.
Trong tiểu thuyết Đường Đường có bao nhiêu chấp nhất với Bách Thần, Nhan Nghiên là người rõ ràng nhất.
Gần đây nói không chừng là do chiếm không được nên muốn sử dụng chiêu lạt mềm buộc chặt đây mà, kết quả là đến hôm nay không nhịn được nữa.
Nhớ tới trong tiểu thuyết có nói Bách Thần từ đầu đến cuối vẫn không có cảm giác gì với Đường Đường, vỗn dĩ Nhan Nghiên không nên lo lắng, nhưng là cô không tránh khỏi nhớ đến chuyện sáng nay ở trên xe, Bách Thần thường xuyên quay đầu lại nhìn Đường Đường.
Trong lòng Nhan Nghiên lại có chút bất an.
Dù Đường Đường có như thế nào thì gương mặt kia đúng là quá hoàn mỹ.
Nghĩ đến đây Nhan Nghiên lại cảm thấy buồn bực, vì sao tác giả tiểu thuyết lại phác họa nữ phụ đẹp như vậy?
Trong tiểu thuyết không phải đều là nữ chính đẹp đến mức áp chế được hết đám hoa thơm cỏ lạ sao?
Gương mặt này của Nhan Nghiên nếu có thể đẹp hơn chút thì tốt rồi.
Thật là đáng tiếc.
Mang theo oán niệm trong lòng, hai nhóm bắt đầu phân công hành động.
Mễ Việt sợ bị camera quay đến nên nhỏ giọng kề tai nói với Đường Đường,
“Đường à, cậu nói thật với tôi, cậu có phải vẫn còn lo lắng cho Bách Thần hay không?
Tình cũ khó quên gì đó…
Cậu yên tâm, cho dù như thế nào, anh em vẫn vĩnh viễn ủng hộ cậu!”

“…
Tôi là lo lắng cậu nghe không hiểu tiếng Anh nên bị lạc thôi, vậy nên mới cố ý đi với cậu.”
Đường Đường quả thật không biết nên nói gì,
“Cậu động não một chút đi, được không?”
Mễ Việt thụ sủng nhược kinh la lên một tiếng,
“Bởi vì tôi?”
Anh trai camera ở phía sau bị hoảng sợ, không biết vừa rồi hai người nói cái gì.
Mễ Việt lại đột nhiên kêu lên một tiếng quái dị, sau đó cao hứng phấn chấn hoan hô,
“Ai da, người anh em, là tôi hiểu lầm cậu rồi.
Cậu quả nhiên là yêu tôi nhất!”
Tuy rằng không biết trước đó Đường Đường và Mễ Việt nói chuyện gì, nhưng chỉ có một câu này là đủ rồi.
Đến lúc hậu kỳ cắt ghép một chút nhất định sẽ đem đến cho fans couple một cục đường lớn.
Hai người vừa đi tìm vừa hỏi thăm, có thấy một người đàn ông Châu Á trẻ tuổi dẫn theo một cậu bé nhỏ hay không, mỗi phút họ đều gọi điện thoại cho Bách Thần.
Tìm gần một giờ, hai người đã đi rất xa, gọi điện thoại không biết bao nhiêu lần nhưng vẫn không nối máy được, Mễ Việt có chút hoài nghi cuộc đời,
“Rốt cuộc là bị sao vậy, như thế nào mà một chút tín hiệu cũng không có.
Hay là điện thoại của tôi có vấn đề, Đường, cậu gọi điện thử xem.”
Được rồi.
Đường Đường lấy điện thoại ra,
“Đọc số điện thoại Bách Thần cho tôi.”
Mễ Việt:???
“Cậu không có số điện thoại của anh Thần sao?”

“Xóa rồi.”
Mễ Việt trợn tròn mắt, giơ ngón tay cái lên,
“Ngầu lắm!”
Nói xong lại đọc số Bách Thần cho Đường Đường.
Đường Đường nhập dãy số vào gọi qua, kết quả vậy mà không gọi được đổi lại cô nhận được nhắc nhở của điện thoại, số điện thoại này đã bị kéo đen.
Cái quỷ gì?
Đường Đường ngốc, cô chỉ xóa số điện thoại và Wechat của Bách Thần, không hề kéo đen Bách Thần nha.
Gần đây cô chỉ kéo đen số điện thoại của tên bệnh tâm thần nào đó nửa đêm còn gửi lộn tin nhắn…
Bệnh tâm thần…
Đường Đường đột nhiên há mồm kinh ngạc.
Không phải đâu…
Đường Đường tìm lại tin nhắn bị cô chặn lần trước, lại nhìn dãy số Mễ Việt vừa đưa, nhìn một lần lại một lần.
Đường Đường:……
Cô thật sự không muốn tin, nhưng là không thể không tin.
Người lúc trước gửi tin nhắn cho cô vậy mà là Bách Thần!
Hơn nữa hôm đó sau khi chặn xong, Đường Đường cũng không nhận được tin nhắn tiếp theo, hiện giờ mở ra tin nhắn bị chặn rốt cuộc cũng thấy được một chuỗi văn tự dài.
Nếu Đường Đường có thế nhận được tin nhắn này thì nhất định sẽ lập tức đoán ra người kia chính là Bách Thần.
Nhìn Bách Thần nói một đống lớn, khuyên cô đừng giả bộ lãnh đạm nữa, nói hai người sau này còn phải ở chung hơn mười ngày, hơn nữa bọn họ cũng cùng một người lớn diện.
Cho dù ngẩng đầu không thấy thì cúi đầu thấy, làm xấu hổ như vậy thì không tốt.
Cuối cùng còn nói thật ra chúng ta vẫn có thể làm bạn.
Đường Đường xem xong liền cười.
Não Bách Thần bị chạm mạch sao?
Trước kia người lãnh đạm không phải là anh ta sao, hận không thể cách cô mấy chục mét cũng là anh ta, không muốn dính dáng một chút nào với cô cũng là anh ta.
Kết quả hiện giờ ngược lại chỉ trích cô không lễ phép, nói thái độ của cô quá đáng.
Thái độ hiện tại của cô so với thái độ lúc trước của Bách Thần cũng phải gọi bằng sư phụ.
Trước kia, khi Bách Thần đối với Đường Đường một chút kiên nhẫn cũng không có, thậm chí còn nói những lời rất khó nghe, thế mà khi những người cùng tham gia chương trình với cô nếu có lên tiếng chào hỏi thì anh ta sẽ chào lại.
Bách Thần có tư cách gì chỉ trích cô?
Anh ta có công bằng không?
Hay là tóm lại có như thế nào thì anh ta đều là người có lý?
Hơn nữa cô không hề giả bộ lãnh đạm với anh ta, mà là một chút hứng thú cũng không có, còn nói cái gì mà có thể tiếp tục làm bạn?
Lấy những chuyện trước kia của Đường Đường và Bách Thần, bọn họ sao có thể làm bạn?
Thật buồn cười.
Nếu lúc trước cô thấy cái tin nhắn vô lý này, Đường Đường tuyệt đối sẽ không đi tìm Bách Thần.
Nếu Bách Thần biết cô cố ý tới tìm còn không nhìn được lại hiểu lầm thêm?
Bây giờ Đường Đường chỉ mong đám người Nhan Nghiên bên kia có thể mau chóng tìm được Bách Thần, thuận tiện nhờ đó mà giúp hai người họ xúc tiến một chút tình cảm.
Kết quả còn chưa cầu nguyện xong, Mễ Việt đã lôi kéo tay áo cô,
“Đường Đường, Đường Đường!!
Cậu xem chỗ đó có phải có người hay không?”
Ở nơi này có rất ít người qua lại, Đường Đường theo hướng tay Bách Thần nhìn qua, bên kia dường như có một vầng sáng nhàn nhạt phát ra.
Đường Đường hít sâu một hơi, được rồi, mặc kệ những chuyện kia đi,
“Chúng ta qua đó nhìn xem.”
Chờ khi đến gần, Đường Đường nghe thấy âm thanh quen thuộc của Bách Thần, bên cạnh rõ ràng còn có thể nghe được giọng trẻ con.
Mễ Việt cao hứng chạy vội qua,
“Anh Thần!”
Bách Thần lập túc từ trên đất đứng lên, Mễ Việt vọt qua,
“Bọn em cuối cùng cũng tìm được anh.”
Bọn em?
Lúc này Bách Thần mới thấy Đường Đường, trong bóng đêm xuất hiện một hình dáng người thiếu nữ đơn bạc.
Bách Thần nhìn gương mặt này, trong nháy mắt lồng ngực không thể khống chế được nhẹ nhàng nhảy lên.
Nhưng nhanh chóng bị thay thế bởi cảm giác cuối cùng cũng có người tìm thấy anh.
Sống hai mươi năm, Bách Thần chưa bao giờ biết được thì ra bản thân là một kẻ mù đường, anh chỉ đi một chút thôi cũng có thể lạc đường!
Anh vốn dĩ muốn mang cậu bé đi tìm cha mẹ, kết quả tìm tới tìm lui, người không tìm được mà bản thân cũng đi lạc.
Điện thoại không có tín hiệu, cameraman tỏ vẻ kiên quyết không giúp đỡ.
Bách Thần thật sự muốn phát điên, may mắn trên

Bình luận (0)

Để lại bình luận