Chương 63

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 63

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tim Đỗ Yểu Yểu đập ‘thình thịch’ thật mạnh, nàng cảm thấy Thẩm Giai nảy sinh tình yêu với nàng nhưng không nghĩ tới hắn lại nói thẳng ra như vậy.
Nàng có thích hắn không?
Người đẹp nhiều tiền lại có quyền, ‘sinh hoạt’ tốt như vậy có ai lại không thích chứ? Quan trọng nhất là nàng vẫn coi hắn là kim chủ, ‘ba đường’, cẩn thận hầu hạ từng chút một, sợ hắn có chút bất mãn lập tức bẻ nàng răng rắc.
Ngay cả khi đã vượt qua tử nạn, nhưng có thể nói chuyện tình cảm với loại người như Thẩm Giai sao?
Nếu như nàng tức giận đánh hắn, mắng hắn, ra lệnh bắt hắn cả đời này không được nạp thiếp, làm một hiền phu có hai mươi tư điều…
Ngẫm lại một lúc, Đỗ Yểu Yểu lại đột nhiên nở nụ người. Nàng đang phân vẫn hắn là nam nhân ngựa giống cổ lớn hay là phân vân thân phận người hiện đại của nàng đây?
Đạo bất đồng, bất vi mưu. Không cần miễn cưỡng.
Thẩm Giai cường thế, đứng ở địa vị cao đã lâu, mỗi ngày đều quen với ‘thuận ta thì sống, nghịch ta thì chết’. Có ai dám nói thật lòng với hắn.
Đỗ Yểu Yểu đành phải pha trò, gắt giọng nó: “Làm phu thê mấy năm rồi, còn nói chuyện thích hay không làm gì?”
Thẩm Giai nắm lấy tay nàng rồi đặt lên môi, gương mặt lộ rõ vẻ bướng bỉnh: “Yểu Yểu, nói cho ta biết, ta muốn nghe.”
Đỗ Yểu Yểu phản xạ có điều kiện, lập tức rút tay về.
Nàng còn chưa nói chuyện mà sắc mặt Thẩm Giai đã lạnh đi.
Không khí trở nên căng thẳng.
Đỗ Yểu Yểu càng không dám lên tiếng, sợ hãi cụp mắt xuống, che giấu tâm sự sâu trong mắt.
Tiếng vó ngựa vang lên đều đặn, mà trong xe ngựa lại yên tĩnh đến lạ.
Đỗ Yểu Yểu cảm giác nằm trong lòng hắn không thể hô hấp được, nàng di chuyển thân mình, ngồi thẳng dậy.
“Chàng ôm ta lâu như vậy chắc cũng mệt rồi, ta có thể ngồi một lát.”
Thẩm Giai không lên tiếng trả lời, ôm tay ngày khẽ vuốt ve.
Đỗ Yểu Yểu đưa tay ra phía sau, khó khăn cử động nửa thân trên. Chân nàng vừa mới đặt xuống mặt xe ngựa, di chuyển ngồi xuống tiểu tháp bên cạnh thì đột nhiên xe ngựa đang chạy nhanh lại dừng lại, làm cho nàng suýt chút nữa té ngã.
Thẩm Giai đưa tay ra sau lưng đỡ nàng, thấy nàng đã đứng vững thì thu tay lại.
Chỉ mỗi như thế nhưng Đỗ Yểu Yểu lại cảm thấy thắt lưng đau nhức dần lan vào tim, không hiểu sao trong lòng lại tràn đầy ủy khuất. Người có thể ôm theo kiểu công chúa mà lúc nàng cần nhất hắn lại không đỡ nàng dài thêm một chút.
Nàng chật vật như vậy chính là hậu quả khiến hắn không vui.
Có nữ nhân ngốc nào lại có thể nói chuyện tình cảm với người nam nhân như vậy không hả?
Đỗ Yểu Yểu cố gắng nén lại những giọt nước mắt sắp trào ra, ngồi xuống một chỗ cách xa hắn.
Thẩm Giai thấy hành động và lời nói của nàng luôn muốn trốn tránh thì càng cảm thấy phiền não.
Hắn uống một ngụm trà lớn, lạnh giọng hỏi: “Nếu người hôm nay nhảy xuống cứu nàng là Tống Hành Giai thì nàng còn lựa chọn chìm xuống đáy hồ không?”
Đỗ Yểu Yểu trầm mặc.
Thẩm Giai nói đến Tống Hành Giai làm nàng lại nhớ đến gương mặt của Thanh Đại. Nếu là Thanh Đại, nàng sẽ không cần phải khó xử như vậy rồi. Hai người bọn họ đều thuộc cùng một thế giới, là đồng bạn có thể rõ nhau.
“Không có nếu.” Đỗ Yểu Yểu nhỏ giọng phản bác.
“A!” Thẩm Giai cười lạnh: “Nàng ước người cứu nàng là hắn!”
Hắn ném tách trà xuống dưới chân nàng, chê cười nói: “Còn nói cái gì mà chứng minh trong sạch, nàng căn bản không tin ta! Nàng thà chọn cái chết cũng không muốn tin ta sẽ đứng về phía nàng, không tin ta sẽ che chở bảo vệ cho nàng!”
Đỗ Yểu Yểu cúi đầu, cắn chặt môi, cố gắng khống chế nước mắt đang muốn trào ra.
Có đôi khi, lựa chọn của một người không hề liên quan đến chân tướng sự việc, cũng không hề liên quan đến tình cảm mà chỉ vì muốn đặt hai người vào cùng một vị trí xem đối phương coi trọng ai, người nào bị xem nhẹ.
Một người là thân nhân có máu mủ tương liên, một người là thê tử ân ái trên giường. Nàng thật sự không tự tin nổi, nếu như mọi người đều chỉ nàng và xác nhận rằng nàng chính là người đã hãm hại Lâm Thư Uyển, Thẩm Giai lại có thể ‘nghĩa vô phản cố’ bảo vệ cho nàng, bất chấp mọi thứ điều tra cho nàng.
Kẻ yếu sẽ dễ dàng bị vứt bỏ. Phụ mẫu của nàng đều tự chọn lối đi riêng cho bản thân, dứt khoát bỏ lại đứa con nhu nhược còn nhỏ là nàng lại.
Vậy thì sao nàng có thể ký thác mọi hy vọng của mình trên một người nam nhân có chí lớn, luôn coi nữ nhân là trò tiêu khiển được?
Đỗ Yểu Yểu cố gắng áp chế tâm trạng khó chịu đang nổi lên, tỏ vẻ lạnh nhạt: “Ta không muốn gây thêm phiền phức cho chàng.” Âm cuối cùng mang theo tia khóc nức nở không kìm chế được.
“Sao lúc nàng phó thác Thủy Nương cho ta lại không ngại gây phiền phức?”
Thẩm Giai nhớ lại lúc trước khi đi, lời nàng nói trong xe ngựa giống như để lại lời di ngôn. Đỗ Yểu Yểu từng nói bản thân dường như đã được báo mộng, sớm đoán được chuyện này.
Nhưng nàng lại không nói gì với hắn. Càng nghĩ, Thẩm Giai càng thấy nhụt chí. Lúc muốn nàng nói lời thật lòng thì nàng cơ thể nàng còn phản ứng nhanh hơn cả miệng.
Mọi thứ qua đi, tất cả đều là diễn trò.
Tuy Thẩm Giai đã có dự cảm, nhưng vào giây phút đối diện với nó, hắn lại cảm thấy mình như bị người ta cầm một chậu nước lạnh tạt thẳng vào người, lạnh thấu tim.
Nhìn Đỗ Yểu Yểu muốn khóc lại không khóc ra, dáng vẻ hoảng sợ thì hắn lại cảm thấy hối hận vì đã xé nát tấm giấy này.
Không cần nói, cũng không cần kết quả thì hai người vẫn còn có thể làm một đôi phu thê ngọt ngào, nghe nàng làm nũng bày trò gọi hắn một tiếng phu quân.
Còn hiện tại thì cái gì cũng không có.
Nàng lộ ra bản chất, không muốn bám lấy hắn.
“Nàng khóc cái gì?” Thẩm Giai đột nhiên cảm thấy lời của mình giống như một đố phụ uống bình dấm chua: “Không phải nàng vẫn luôn nằm mơ sao? Mau chóng quay lại mơ một giấc mộng đẹp, mơ thấy nàng và biểu ca ở cùng một chỗ với nhau!”
Môi Đỗ Yểu Yểu giật giật, nàng muốn nói rằng nàng từng hứa bản thân sẽ không bởi vì người nam nhân khác mà phản bội lại hắn. Nhưng Thẩm Giai đang nổi nóng, nàng không dám nói lời nào, cứ để yên cho hắn mắng chửi.
Nếu như trong xe ngựa có cái lỗ nào đó, Đỗ Yểu Yểu nhất định muốn lập tức vùi đầu vào.
Nàng ngồi yên trong góc, không rên một tiếng.
Hắn chỉ có thể nhìn thấy sườn mặt thon gọn, chiếc cằm nhỏ và lông mi cong vút đang run rẩy.
Thẩm Giai rời ánh mắt đi chỗ khách, uống hết hai bình trà nhưng vẫn không thể dập tắt được ngọn lửa đang cháy trong lòng.
Xe ngựa dừng lại trước cửa Thẩm phủ, Thẩm Giai vẫn ngồi yên không động.
Hắn không xuống xe, Đỗ Yểu Yểu cũng không dám gọi Ngân Diệp đi lên đỡ nàng.
Hai người giằng co một lúc.
Thẩm Giai ho khan một tiếng, ngón tay gõ gõ lên tách trà mấy lần.
Đỗ Yểu Yểu đưa mắt dò xét nhìn hắn, gõ vang như vậy, tay hắn không đau sao?
Thẩm Giai nhìn qua thì bắt gặp ánh mắt của nàng. Đỗ Yểu Yểu xoay đi, gương mặt hướng thẳng về vách xe, chỉ để lại cho hắn cái gáy.
Thẩm Giai nhìn chằm chằm lưng áo mảnh khảnh của nàng, tầm mắt dừng lại trên cánh tay trắng nõn đang đỡ lưng của nàng.
Một lúc lâu sau mới âm dương quái khí nói: “Nếu thắt lưng nàng không đau thì gọi Ngân Diệp lên đỡ nàng về phòng.”
Đau! Sao lại không đau được? Đỗ Yểu Yểu không tiếng động gào lớn, nhưng trên mặt vẫn bình đạm đáp lại: “Ừm.”
Hắn không muốn ôm nàng thì nàng còn có thể miễn cưỡng hắn sao?
Dường như Thẩm Giai lại tức giận, lại ném tách trà đi, nhanh chóng bước xuống xe.
“Phu nhân, người với đại nhân lại cãi nhau sao?” Ngân Diệp cẩn thận đỡ Đỗ Yểu Yểu xuống xe.
“Làm sao thế?”
“Vừa nãy Lục Nhân mới hỏi vết thương ở thắt lưng phu nhân thế nào thì đại nhân lại nói…” Ngân Diệp nuốt nước miếng rồi mới nói tiếp: “Không biết tốt xấu.”
Ha ha!
Quen được nữ nhân hầu hạ rồi, còn chưa bị ai đối xử như vậy chứ gì!
Đỗ Yểu Yểu cười nhạo trong lòng, ngữ khí nhu hòa: “Không cần để ý đến hắn. Ngươi đi mời lớn phu đến đây giúp ta, thắt lưng ta đau.”
“Ngự y đã chờ ở trong phủ từ lâu rồi ạ. Lúc đại nhân đến Lâm phủ đã cho người cầm lệnh bài đi vào cung mời ngự y.” Ngân Diệp thành thật bẩm báo.
Đỗ Yểu Yểu nghe ra được Ngân Diệp đang muốn nói chuyện thay Thẩm Giai, tự giễu cười nói: “Vậy ta phải đi cảm ơn hắn rồi?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận