Chương 632

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 632

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trong phòng bệnh tràn ngập mùi nước khử trùng nhàn nhạt, máy làm ẩm lẳng lặng bốc lên làn sương mờ ảo, lại bị bàn tay Liên Chức duỗi qua đắp chăn cắt đứt.
Chỉ số trên màn hình hơi dao động, Mạnh Yên trên giường vẫn an tĩnh ngủ say.
Liên Chức dùng khăn lau tay cho cô ấy.
“Mạnh Yên, Giang Trọng Hạc đã chính thức lập án khởi tố, vào tù chỉ là chuyện sớm muộn.”
Liên Chức nói vụ án không thẩm tra xử lý công khai, nhưng tin tức sẽ đăng báo, nếu như cô ấy có thể tận mắt nhìn thấy nhất định sẽ rấtvui mừng. Cũng bảo cô ấy không cần lo lắng chuyện tɾong nhà, Liên Chức đúng ngày sẽ gửi tiền về cho nhà cô ấy.
“Ngày đó em nói em biết ơn chị mang lại cho em cuộc sống mới, nhưng thật ra với chị mà nói thì không phải, chị không có cao thượng như vậy, lần đầu gặp mặt em ở hộp đêm, em là người khép mình nhất, sẽ không dễ dàng thể hiện mình. Chị biết kiểu người như vậy sẽ dễ kiểm soát nhất, cho chút ngon ngọt sẽ rấtnghe lời.”
“Về sau quả nhiên em đúng là ngốc như vậy, chị bồi dưỡng cho em là có mục đích của mình, em lại làm như được ban ơn lớn, hôm nay còn vì thế mà có thể mất mạng, cô bé khờ…”
Liên Chức vùi đầu lau cánh tay cho cô ấy, hai mắt không chớp, đầu mũi lại cay cay hung hăng chiếm lấy cô.
“Không thể tin được, phải không?”
Cô vốn tưởng rằng mình đã lạnh lùng đến mức có thể bỏ qua tính mạng của người khác, nhưng cô gái ngốc này lại gọi lương tri hiếm có của cô trở về.
“Nam nữ gắn bó đến chết không thay đổi là bởi vì hormone và thân thể hấp dẫn, nhưng em là vì cái gì?
“Sau này chị đưa em đi du học có được hay không, khi học lớn học chị có làm hộ chiếu qua Paris đi chơi một lần, cảm giác hẳn là em sẽ rấtthí¢h không khí ở nơi đó. Hoặc là New Zealand, trời xanh nước biếc, địa vị phụ nữ lại cao, qua đó cho em nuôi mấy con chó sữa nhỏ, thay nhau yêu thương…”
Cô nói lời này chỉ muốn đùa giỡn, nhưng người trên giường an tĩnh ngủ say, nửa lời đáp lại cũng không có.
Hốc mắt vào giờ khắc này chua xót không chịu nổi, Liên Chức nhẹ giọng ghé vào tai cô ấy.
“Mạnh Yên, nên tỉnh rồi.”

Lúc trở về phòng bệnh của Tống Diệc Châu, hàng hoa cúc trắng kia vẫn còn, hai bên tủ đầu giường còn đặt mấy bó.
Vậy mà Tống Diệc Châu mặc một thân quần áo bệnh nhân vẫn bình thản dựa vào đầu giường, mặc dù thái độ ung dung, nhưng cảnh tượng này nhìn thế nào cũng thấy kỳ quái.
“Ném mấy bó hoa này đi.” Liên Chức nói.
“Để cũng được.” Tống Diệc Châu đặt sách sang một bên, thản nhiên nói “Phòng bệnh thiếu chút màu sắc.”
Liên Chức “…”
“Là ai đưa?”
Tống Diệc Châu ngước mắt nhìn cô, khóe miệng nhếch lên một độ cong không rõ ý tứ.
“Một tên thiểu năng trí tuệ.”
Liên Chức rấtđồng ý.
Thăm bệnh nhân mà tặng hoa cúc, đây không phải là thiểu năng trí tuệ thì là gì.
Tống Diệc Châu lại hỏi “Hôm nay Mạnh Yên thế nào?”
“Không tốt lắm.”
Không tốt như thế nào Liên Chức không nói, mấy ngày nay Tống Diệc Châu cũng có mời bác sĩ tới chú ý tình hình của Mạnh Yên, đáp án nhận được không hề lạc quan. Giờ phút này thấy cô đột nhiên trầm mặc, cảm xúc rõ ràng còn chìm đắm ở bên tɾong.
Vì thế hắn nói “Tôi muốn ăn táo.”
Liên Chức trừng hắn một cái, hắn nói như thể mình là lớn gia vậy.
Chỉ là người bị thương cũng bởi vì cô, bên cạnh có dao nhỏ và hoa quả, Liên Chức bưng thùng rác tới gọt.
Ánh mặt trời sau mười hai giờ xuyên qua màn cửa sổ chiếu vào, khuôn mặt của cô vừa mềm mại lại tɾong sáng, giữa hai người đã lâu chưa có bầu không khí yên tĩnh như thế này.
Tống Diệc Châu nói “Em đã nghĩ ra cách nói chuyện với tôi chưa?”
Liên Chức ngước mắt nhìn hắn, đôi mắt đen nhánh của người đàn ông nhìn cô chăm chú, dường như có thể xuyên thấu nội tâm của cô.
Cô biết mình còn nợ hắn một câu trả lời thỏa đáng.
“Anh muốn hỏi cái gì?”
“Lần này sinh nhật bà Lương bởi vì dưỡng thương nên tôi không đi, chuyện xảy ra tɾong tiệc sinh nhật tuy rằng khách khứa ngầm hiểu đều tránh né không nói, nhưng ít nhiều vẫn có chút tin tức truyền đến chỗ tôi.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận