Chương 635

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 635

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Chuyện này đã vượt qua nội dung hợp đồng lúc trước, vẫn nên cảm ơn anh.” Ahnsen ͼhân thành nói.
Tần Mặc Thâm nâng ly với Ahnsen, nhấp một ngụm “Cảm ơn cậu vẫn luôn chiếu cố cô ấy khi ở nước Pháp.”
Ahnsen cười nói “Chỉ là không nghĩ tới sẽ gặp anh ở đây hôm nay.”
Dù sao anh ta cũng không biết, Lâm Diệu Diệu gạt Tần Mặc Thâm lén mở studio món tráng miệng.
Tần Mặc Thâm lặng im không nói, chuyện Lâm Diệu Diệu tới Giang thành mở studio món tráng miệng là vì anh ta tạm thời đến Gia Nam nhưng không tìm được cô, lại phái người hỏi thăm mới biết được.
Nếu cô có quyết định của mình, anh ta cũng quyết định tạm thời làm bộ như không biết, cũng ngầm đồng ý Tống Diễn giúp cô.
Mà gặp nhau tɾong lễ chúc mừng lần này, đúng là trùng hợp.
Tần Mặc Thâm đặt ly xuống hơi cúi đầu, thoáng thấy bóng dáng trên mặt đất anh ta không nhịn được nâng mắt nhìn qua.
“Diệu Diệu?”

Lâm Diệu Diệu thấy thế, đành phải tiến về trước một bước.
“Anh Thâm.”
Đôi mắt Ahnsen khẽ đảo, đang chuẩn bị giải thí¢h một chút, nhưng nhìn tình hình của hai người, lại cảm thấy không nên mở miệng.
“Tôi sẽ nói cho cô ấy.” Tần Mặc Thâm gật đầu với anh ta.
Ahnsen đành phải chào hỏi Lâm Diệu Diệu một tiếng “Tôi đi trước.”
Lâm Diệu Diệu đáp, lại rời mắt nhìn về phía Tần Mặc Thâm.
Cô đang do dự nên mở miệng thế nào, vẫn là Tần Mặc Thâm mở miệng trước “Món tráng miệng tối nay là em làm ư?”
“Không phải một mình em, là mọi người cùng nhau…”
Nói đến đây, Lâm Diệu Diệu im lặng một lát “Anh trai, hóa ra anh không biết hôm nay em ở đây sao?”
Tần Mặc Thâm lắc đầu, lại nhấp một ngụm sâm banh “Không biết.”
Bên cạn♄ cầu thang là sân thượng, ánh mắt Lâm Diệu Diệu nhìn qua mấy lần, Tần Mặc Thâm vươn tay đẩy cửa thủy tinh ra giúp cô.
Khách sạn ở khu nghỉ dưỡng vùng ngoại ô, một bên gần lớn học thành phố, một bên thì đối diện với dãy núi vờn quanh phía xa.
Từ sân thượng nhìn ra ngoài, trải rộng cả con đường với những bãi cỏ rộng xanh mướt, hồ nước nhân tạo tɾong như gương và những ngọn đồi trập trùng ẩn hiện tɾong đêm.
Trên không trăng sáng, thỉnh thoảng có mây trắng trôi qua, ánh sáng ở sân thượng tươi đẹp, yên tĩnh như hai thế giới với hội trường tiếng động ầm ĩ.
Lâm Diệu Diệu nhìn ngọn núi u ám phía xa, nhẹ giọng thở dài “Em còn tưởng anh trai chuyện gì cũng biết.”
“Hôm nay đúng là tình cờ gặp.” Tần Mặc Thâm im lặng một lát, nghiền ngẫm được ý tɾong lời nói của cô “Lúc trước một mình em đến nước Pháp, anh thật sự lo lắng.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận