Chương 636

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 636

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

nannan
Câu lạc bộ Côn Luân số 8 thủ đô, trải qua mấy tháng chỉnh đốn và trùng tụ
Rốt cuộc vào buổi chiều giữa tháng giêng năm mới bắt đầu kinh doanh thử.
Xe của khách dừng bên bờ sông Lượng Mã, sau khi đi qua cửa mới phát hiện cách trang trí đã khác biệt rấtlớn, ánh sáng mập mờ lúc sáng lúc tối, trước có mái đình ngọc, sau có bóng trúc lắc lư, tɾong lúc ăn uống linh đình lại sinh ra cảm giác phong lưu của quý tộc phương Đông uống rượu thưởng hoa.
Mọi người tấm tắͼ cảm thán, nhưng không ai biết ông chủ là ai.
Trong phòng bao trên lầu bảy của câu lạc bộ, Trầm Kỳ Dương đứng trước cửa sổ sát đất quan sát khách khứa nối liền không dứt ở cửa chính, ánh mặt trời phản chiếu cảnh tuyết nhảy vào đáy mắt anh, càng làm nổi bật vẻ lạnh nhạt của anh.
Hôm nay câu lạc bộ Côn Lôn số 8 tái khai trương, không chỉ Cao Tĩnh và Giang Đào, ngay cả một đám bạn bè khác cũng tới, Phó Hành tấm tắͼ cảm thán Trầm lớn thiếu gia tâm kế hơn người, lấy được ổ dâm xà nổi tiếng Côn Lôn số 8 từ tɾong tay Hồng Phàm, không nghĩ tới hôm nay lại học đòi văn vẻ.
“Sau này không lẽ các câu lạc bộ lớn ở thủ đô đều phải đổi họ Trầm sao?”
Trầm Kỳ Dương xoay người, không cho là đúng cười một tiếng.
“Tôi cũng không có chí hướng làm chủ của một phương.”
Là thật sự không có.
Một đám bất động sản đều dưới danh nghĩa Cao Tĩnh và Giang Đào, Trầm Kỳ Dương hao hết tâm tư kéo con rắn độc của thủ đô xuống, xoay chuyển nhiều năm lợi ích lại ít nhất. Hiện giờ vị trí của cha Trầm đã là cây to đón gió, chỉ cần động một chút lập tức ảnh hưởng tới toàn cục, nếu như anh tùy ý vơ vét của cải quả thực là đang tìm đường chết cho Trầm gia.
Nâng ly cạn chén, Uông Đường cầm di động tới, miệng làm khẩu hình.
Trầm Kỳ Dương nhận lấy, đi ra khỏi phòng bao.
Đầu kia không biết nói gì, Trầm Kỳ Dương đứng ở bên cạnh ban công chậm rãi nhả ra một ngụm khói thuốc, khóe môi cong lên, dáng vẻ cố chấp nhất định phải bắt được.
“Không được, nể tình đồng nghiệp với Hồng Phàm tôi còn có thể cho hắn nhảy nhót thêm hai ngày, nhưng Giang Khải Minh không thể không chết.”
“Trầm, tình hình lần này rấtkhác.”
A Bố Lặc nói giết Hồng Phàm dễ như trở bàn tay, nhưng lần này cảnh sát Trung Quốc cắn chết Giang Khải Minh, hạ mệnh lệnh muốn truy bắt về nước, hai người phái đi cứng rắn với cảnh sát đều không thu được chút lợi thế nào, một chết một bị thương.
Giang Khải Minh lại được hắc bang Mỹ bao che, nhiều lần chạy trốn.
“Lần này tổng chỉ huy là cái gai, lần trước chiến loạn, tôi có mười bốn người vây bắt đã làm tổn thương tay anh ta, Tố Phàn bắt hắn làm tù binh, sau đó dùng roi tra tấn ngày đêm trông coi, lại vẫn để cho anh ta chạy trốn.”
“Hả?”
Trầm Kỳ Dương có chút hứng thú, sương khói lượn lờ quanh đôi mắt đen kịt sâu thẳm của anh, nhớ tới lý lịch người nọ trên máy tính bảng.
“Tên anh ta là gì? Lục Dã?”
“Hợp tác lâu như vậy, the0 bối phận tôi phải gọi anh một tiếng chú.”
A Bố Lặc nói không dám.
“Nói đến thì kỹ thuật bắn tỉa của tôi vẫn là nhờ anh mới có thể tiến bộ, đã hai năm không thực chiến cũng không biết có thụt lùi hay không?”A Bố Lặc nhớ tới năm đó Trầm Kỳ Dương suýt nữa phá tung sào huyệt của hắn, quả thực tức tới nỗi phun ra một ngụm máụ Cái gì gọi là không đánh không quen biết, ai từng nghĩ sau đó bọn họ sẽ có cơ hội hợp tác.
Đang thắc mắc anh nhắc tới chuyện cũ làm gì, Trầm Kỳ Dương giải quyết dứt khoát.
“Anh cho tôi mượn bốn người, tôi sẽ mang về cho anh nguyên vẹn, cộng thêm một nghìn đô la.”
Cúp đïện thoại, Trầm Kỳ Dương không trở về phòng bao, ngược lại đi lên văn phòng
Uông Đường đi the0 sau anh, thầm nghĩ ý tứ tɾong lời nói của anh.
Anh ta nói “Đại thiếu gia, nếu như ông Lương biết ngài muốn mạo hiểm tuyệt đối sẽ không đồng ý.”
Trầm Kỳ Dương ngước mắt nhìn anh ta.
“Cho nên không thể để cho ông biết được.”
Trong mắt người đàn ông lạnh lùng đen tối, bỗng nhiên sinh ra áp lực. Uông Đường giật giật môi, lời khuyên can cuối cùng cũng bị đè xuống.

Bình luận (0)

Để lại bình luận