Chương 638

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 638

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chươռg 227.1 Xuống núi
Editor : Long Đế Novel
Min Maung đang hút thuốc, súng vắt ở bên cạnh, đôi mắt nhìn cảnh tượng trước mắt.
Xe đồ vật này, ngoại trừ chút thịt kia, còn lại căn bản không đáng giá bao nhiêu tiền, chờ sau khi các nông dân trồng thuốc lá này đổi xong, thươռg nhân đã kiếm đủ số tiền muốn kiếm rồi.
Hắn đương nhiên sẽ không kéo những món đồ nặng̝ như vậy xuống núi lãng phí tiền xăng lần nữa, đến cuối cùng sẽ trực tiếp đưa cho quân vũ trang.
Nói trắng ra, một đám ngu xuẩn bị ngăn cách với thế giới bên ngoài sẽ là người trả tiền giúp họ, cải thiện lương thực cho quân vũ trang tɾong căn cứ bang Wa.
Bọn họ ngày ngày đêm bưng súng tuần tra, cũng không tính là công việc bận rộn vô ích.
Đang nghĩ ngợi, chỉ thấy Hạ Hạ đi về phía hắn.
Min Maung lập tức dập điếu thuốc, đứng dậy “Thưa cô.”
Tuy rằng trước đây chưa từng gặp qua, nhưng về thân phận của Hạ Hạ, Min Maung cũng rõ ràng.
Con gái của Chu Diệu Huy, cháu gái ông cụ, hiện giờ lại là cô chủ nhỏ mà Chu Dần Khôn đích thân thừa nhận.
Min Maung hiểu rõ con người của Chu Dần Khôn, đương nhiên không tin là Chu Dần Khôn lại có lòng nhân từ đến mức nuôi con gái giúp anh cả đã chết của mình.
Nhưng chuyện bên tɾong rốt cuộc là như thế nào, lấy cấp bậc hiện tại của hắn tự nhiên sẽ không biết được.
Nhiệm vụ của hắn chính là, khi Chu Dần Khôn không có ở đây, bảo đảm an toàn cho cô gái này, cũng thỏa mãn tất cả yêu cầu của cô.
Vì thế Min Maung hỏi “Cô có nhu cầu gì sao?”
“Tôi muốn… Lấy thêm một ít thuốc phiện.”
“Được.” Min Maung cầm súng đặt ở một bên lên, “Mời đi the0 tôi.”
Hạ Hạ nghe lời đi the0, khi đi ngang chiếc qua xe tải chở đầy rau thịt, cô hỏi “Mua cả chiếc xe này thì cần bao nhiêu cao thuốc phiện?”
Min Maung nghe tiếng dừng bước, xoay người lại, làm như không thể tin được “Cô muốn mua hết những thứ này?”
“Đúng vậy.” Hạ Hạ nói, “Tôi muốn chia cho tất cả mọi người, coi như là quà tôi tặng cả làng đi.”
Lời này của cô không lớn, lại bị bọn trẻ con thính tai nghe thấy, bọn chúng đầu tiên là khiếp sợ nhìn chị gái từng chiên bánh ngô cho chúng ăn, không thể tin được những gì mình nghe thấy.
Sau đó, chúng nhảy cẫng lên vui vẻ re0 hò, tất cả mọi người đều ngạc nhiên và vui mừng, ngay cả Sora đang vừa vội vàng cầm sọt đến cũng sững sờ tại chỗ.
Sora chỉ biết Hạ Hạ là khách quý mà chú Hàn đích thân dặn dò, cô ấy vốn tưởng rằng Hạ Hạ là con gái của bạn ông chủ của chú Hàn, chẳng qua chỉ đến bang Wa này tạm trú.
Lại không nghĩ, ngay cả tướng quân Min Maung bình thường tính tình nóng nảy dọa người cũng cung kính gọi cô là thưa cô như vậy…
Thậm chí, Hạ Hạ lại còn có thể lấy được nhiều cao thuốc phiện, còn muốn mua cả một xe thực phẩm tặng không cho người dân tɾong thôn.
Sora vừa cực kỳ kinh ngạc, lại không khỏi tò mò về thân phận của Hạ Hạ, từ đầu tới giờ cô ấy chỉ biết tên cô là Hạ Hạ, nhưng không biết cô họ gì, nhà cô là làm cái gì, tại sao lại tới nơi này?
Nhưng hiện tại không phải lúc nghĩ đến những chuyện này, cô ấy vội vàng chạy đến giữ chặt tay Hạ Hạ, nhỏ giọng nhắc nhở “Cả chiếc xe này đắt lắm đó ”
Thấy Sora thật sự lo lắng và đau lòng cho cô, tɾong lòng Hạ Hạ xúc động, đang định nói gì đó, chợt nghe thấy Min Maung bên cạnh gọi thẳng một cái tên, thươռg nhân vừa đen vừa béo kia lập tức lên tiếng, bỏ cao thuốc phiện vừa nhận được vào túi bên hông, cười khà khà đi tới.
Min Maung đi thẳng vào vấn đề, bảo hắn để lại xe hàng còn lại, nói thẳng “Cô cứ lấy hết đi.”
Cũng không có ý định dùng cao thuốc phiện để trao đổi.
Người nọ là người quen làm ăn, hiểu nhất chính là nhìn mặt đoán ý, mà tướng quân Min Maung xưng hô với người ta là thưa cô, đương nhiên hắn không thể đắc tội được, tặng không một xe rau thịt thì có tính là gì.
Hắn lập tức đồng ý, còn trả cao thuốc phiện tɾong túi lại ngay trước mặt Hạ Hạ.
Hạ Hạ không nghĩ tới Min Maung sẽ xử sự như vậy, còn chưa kịp phản ứng cô chợt nghe thấy toàn bộ người tɾong thôn đều re0 hò lên.
Có mấy cậu nhóc nhanh nhẹn nhảy lên xe, nhảy qua lan can xe vung áo hoan hô nhảy nhót.
Min Maung dứt khoát kêu mấy thằng nhóc ấy phân phát rau thịt cho mọi người, cục diện bỗng dưng trở nên náo nhiệt và hỗn loạn.
Tất cả mọi người đều nhìn chằm chằm vào đồ ăn miễn phí có sẵn trên xe, Hạ Hạ đưa mắt nhìn quân vũ trang xung quanh, ngẩng đầu đối với Min Maung nói “Cũng cho bọn họ lấy một ít về nhà đi, mỗi ngày tuần tra cũng rấtvất vả mà.”
Không có bất kỳ khó khăn gì để chấp hành yêu cầu này.
Min Maung vẫy vẫy tay, những quân vũ trang đang cầm súng liền vác súng lên lưng, bước nhanh tới.
Hạ Hạ thấy Sora chen chúc tɾong đám người, cái giỏ ôm tɾong lòng bị chen muốn nát, cô tiến lên giữ chặt tay Sora lại, sau đó đưa tay về phía mấy cậu bé trên xe, mấy cậu bé kia nhanh chóng kéo Hạ Hạ và Sora lên xe.
Sora cao hứng đến nỗi muốn rơi nước mắt, cô ấy cầm bột mì và thịt lên nhét vào tɾong giỏ, mà Hạ Hạ thì phân phát rau củ cho mọi người.
Một xe hàng, kéo dài ước chừng 40 phút, mỗi nhà mỗi hộ đều nhận được rấtnhiều, đám người dần dần tản đi, Sora phân phát rau củ cho mấy cậu nhóc, sau đó còn có các quân vũ trang đi the0 lấy được rau củ đều lần lượt ôm đồ về nhà.
Ngay tại giờ phút này, lực chú ý của mỗi người đều đổ dồn về đồ vật tɾong lòng mình.
: Long Đế Novel Cầu ánh kim ạ

Bình luận (0)

Để lại bình luận