Chương 638

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 638

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Liên Chức đang tính xem mình có bao nhiêu tiền.
Sau khi trả lại cho Tống Diệc Châu hai mươi triệu, tài chính lưu động tɾong tay cô chẳng qua chỉ có một ngàn đến một vạn, phía sau bên trang trại rượu và công ty kiến trúc lục tục đều có tiền trả lại, cộng thêm lúc trước cô có mua một căn bất động sản, cộng thêm phần giá trị gia tăng nếu bán đi hẳn là cũng có hơn mười lăm triệụ
Nhưng những thứ này so với hai trăm triệu cũng vẫn như muối bỏ biển, Liên Chức lập tức nhớ tới phú bà Thịnh Phù Nhiên, gọi đïện thoại cho cô ấy.
Thịnh Phù Nhiên nghe máy không có việc gì thì cáo không chúc Tết gà, có việc gì cần làm?”
“Có một vụ làm ăn ổn định không lỗ, có muốn gia nhập nhóm không?”
“Thật sao?”
Nghe giọng điệu của Liên Chức đương nhiên có cơ hội làm ăn, nhưng khi nhìn thấy hợp đồng vượt xa mong đợi, trước mắt cô ấy cũng sáng ngời the0.
Giang Nam không tính là khu vực phồn hoa, nhưng hiện giờ bất động sản ở thủ đô đã quá bão hòa, quốc gia đang ra sức nâng đỡ thành thị tuyến mới, mảnh đất này nằm ngay tɾong chính sách quy hoạch khai phá phía Tây, không tới năm năm ¢hắc chắn sẽ là một trung tâm phát triển.
Biết được mảnh đất này vốn đứng tên Giang Đào, Thịnh Phù Nhiên lại càng yên tâm, cha của Giang Đào là giám đốc ngân hàng trung ương, tương lai chuỗi tài chính xây dựng công trình hẳn là không có vấn đề lớn.
Liên Chức cũng không có yêu cầu gì khác, cô nói cô chỉ đầu tư hai mươi triệu, còn lại một trăm tám mươi triệu Thịnh Phù Nhiên muốn đầu tư bao nhiêu thì đầu tư bấy nhiêu, số tiền còn lại tɾong vòng nửa tháng cô tìm đối tác đáng tin cậy bổ sung là được.
Điều kiện chỉ có một, mảnh đất này phải dùng để xây dựng công trình dưỡng lão.
Thịnh Phù Nhiên đồng ý.
Sau hai lần gặp mặt, những gì nên nói gần như đều đã nói xong. Người này đừng nhìn trên mặt thái độ thường xuyên cợt nhả cười đùa, nhưng nói chuyện làm việc luôn lịch sự chuyên nghiệp, sẽ không khiến cho người ta cảm thấy khó chịụ
Trước khi ký kết hợp đồng, Liên Chức còn phải tới Giang Nam tự mình nhìn xung quanh một lần mới có thể yên tâm, đừng thấy mảnh đất này ghi trên danh nghĩa Giang Đào, nhưng việc xây dựng và sử dụng͟͟ Trầm Kỳ Dương lại có quyền lên tiếng tuyệt đối.
Vì thế Liên Chức cũng đang tìm cơ đất này, nhưng nửa tháng nay đều không thấy bóng dáng Trầm Kỳ Dương.

Trầm Kỳ Dương lại quay về trang viên Tử Kinh, bà cụ lúc trước vốn chỉ uyển chuyển oán giận anh không nhớ nhà, lần này trực tiếp cầm quải trượng đập cho anh hai cái.
“Một tháng này cũng không thấy bóng dáng con, bà chỉ coi như có một đứa cháu ngoại là Tư Á, con còn trở về làm cái gì?”
“Oan uổng quá, bà ngoại, con thật sự có việc.”
Trầm Kỳ Dương cười nhạt không tránh, cứng rắn tɾúng hai đòn kia.
Đừng nhìn bà cụ ngồi xe lăn, sức lực này thật đúng là không nhỏ, anh đau đến nỗi nhe răng trợn mắt.
Nếu không phải muốn xuấtngoại, mấy tháng tới cũng không thấy bóng dáng, Trầm Kỳ Dương thật sự không muốn quay về trang viên Tử Kinh.
Anh cố ý chọn thời gian tɾong tuần, nhưng vừa nói vài câu chọc bà cụ ôm bụng cười to, người hầu đã ở cửa sảnh nói lại.
“Tiểu thư Tư Á đã trở lại.”
Sau lưng Trầm Kỳ Dương vẫn cứng đờ.
Sau khi Liên Chức vào phòng khách lập tức thấy bà cụ đe0 kính lão, cầm quyển sách đang đọc một mình.
Mà trên bàn trà đặt hai chén trà xanh.
Liên Chức thắc mắc “Bà ngoại, có ai tới không?”
“Là thằng nhóc thối A Dương mới về.” Bà cụ thở dài, “Trò chuyện hai câu đã không kiên nhẫn trở về phòng.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận