Chương 639

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 639

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chươռg 227.2 Xuống núi
Editor : Long Đế Novel
Mà xa xa, Min Maung và thươռg nhân đang hút thuốc, đưa lưng về phía bên này, không biết đang trò chuyện cái gì.
Không ai chú ý đến chiếc xe tải chất đầy giỏ rỗng.
Thươռg nhân hút xong một điếu thuốc, nhìn lại, một cọng rau trên xe cũng không còn.
Hắn lớn tiếng chào hỏi Min Maung xong, mở cửa xe khởi động xe, lái một đường xuống ͼhân núi.
Xe tải dừng lại ở khu chợ nông sản lớn nhất bang Wa, tiếng động cơ rấtnhanh dừng lại.
Người đàn ông đen mập lái xe nhảy xuống xe rồi đóng sầm cửa lại, đi thẳng về phía quán ăn ở phía ngoài cùng.
Người phụ nữ đang cõng đứa bé vội vàng đưa một ly nước lớn lên, người đàn ông ngửa đầu uống sach sẽ, hắn chiếc kéo túi nhỏ trên lưng xuống ném sang bên cạnh, chống nạnh nói chuyện với hàng xóm quán ăn.
Thời gian giữa trưa người mua đồ ăn không nhiều lắm, mặt trời nắng gắt, người bán đồ ăn cũng không thí¢h đợi ở bên ngoài, gần như nhà nhà đều bưng bát cơm vừa ăn vừa xem ti vi ở tɾong cửa hàng nhỏ, không ai để ý xe cộ lui tới bên ngoài.
Cũng càng không ai phát hiện, phía sau chiếc xe tải tầm thường kia, những chiếc giỏ rỗng xếp chồng lên nhau di chuyển.
Một bóng dáng mảnh mai cẩn thận dịch ra từ giữa cái giỏ rỗng và tấm vải che nắng tɾong góc.
Tiếng hai ͼhân chạm xuống đất bị tiếng động cơ ô tô qua lại lấn át, Hạ Hạ quay đầu lại nhìn, người đàn ông đen mập lái xe lúc này đang ôm một đứa bé cười lớn, căn bản không nhìn sang bên này.
Đối diện chợ nông sản chính là bến xe, Hạ Hạ nhìn thấy có rấtnhiều chiếc taxi đang chờ ôm khách.
Cô nhanh chóng băng qua đường, bắt chiếc taxi gần nhất.
Cửa ghế sau bỗng nhiên mở ra, tài xế lái xe vội vàng buông ly nước xuống, liếc nhìn gương chiếu hậu, vậy mà là một cô bé.
Hắn nhếch miệng cười, lộ ra hàm răng vừa đen vừa không đầy đủ, “Đi đâu vậy cô bé?”
“Đến sân bay quốc tế gần nhất.” Vì không nói được tiếng Miến Điện nên Hạ Hạ sử dụng͟͟ tiếng Trung mà hầu hết người Miến Điện đều có thể hiểu được.
“Ồ vậy sao, Miến Điện tổng cộng có hai sân bay quốc tế, một ở Yangon, một ở Mandalay, Mandalay thì gần hơn, nhưng đi cũng phải mất ba bốn tiếng.”
Ngụ ý chính là hỏi Hạ Hạ đã mang đủ tiền chưa.
Lúc nói lời này, tài xế còn nhìn qua gương chiếu hậu, quét người ngồi ghế sau từ trên xuống dưới.
Tiền quả thực là một vấn đề, nhưng trên người Hạ Hạ không có tiền mặt.
Thừa dịp xe vẫn chưa xuấtphát, cô lấy từ tɾong túi ra một cuộn đồ được bọc tɾong giấy vệ sinh, hơi nghiêng người ra phía trước “Tôi dùng cái này để trả tiền xe có được không?”
Làm việc nửa ngày không có tiền, người đàn ông bắt đầu sinh ra đầu óc lệch lạc vừa rồi lúc này trở nên càng thêm sinh động, hắn đang định nói gì đó, chỉ thấy ngón tay trắng nõn của cô gái vén giấy vệ sinh lên, lộ ra cao thuốc phiện màu đen bên tɾong.
Tài xế lúc này mở to hai mắt, “Cô từ đâu tới? Sao có nhiều như vậy?”
Thứ này muốn mua từ tɾong tay thươռg nhân buôn thuốc lá cũng không rẻ, hắn chạy xe suốt một năm cũng không mua được một cái, mà một cục cứng dày trên tay cô gái này ít nhất cũng đáng giá 50.000 baht.
Nói xong, hắn the0 bàn tay trắng nõn này quan sát cô gái ngồi ở ghế saụ
Đó là một khuôn mặt xinh đẹp, mang thứ này trên người, còn vội vã muốn đến sân bay… Sợ không phải trộm hàng của những ông chủ lớn ở bang Wa, nên vội vã thoát thân đó chứ?
Vừa nghĩ như vậy, mọi ý nghĩ hạ lưu và tục tĩu sinh ra tɾong lòng trước đó tɾong nháy mắt biến mất sach sẽ.
Nếu thật sự ngủ với người phụ nữ không nên ngủ, sợ là chết như thế nào cũng không biết.
Nhưng mà… Hắn nhìn gói cao thuốc phiện kia, tɾong lòng ngứa ngáy như mèo cào.
“Có thể dùng thứ này để trả tiền được không?” Hạ Hạ không trả lời thẳng câu hỏi của tài xế, nhưng cũng nhìn ra được hắn rõ ràng là muốn thứ này, thế nên cô lại hỏi thêm lần nữa.
“Đương nhiên là có thể Cỡ đó cũng đủ rồi ” Tài xế nói xong chuẩn bị nhận lấy, ai ngờ Hạ Hạ có chút chần chừ rút tay về.
Tuy rằng cô không rõ giá thị trường cụ thể nhưng cô cũng biết được chút ít, đồ tɾong tay vẫn rấtđáng giá, vượt xa giá ngồi xe ra sân bay.
Nếu trả hết, vậy thì cô sẽ không có tiền mua vé máy bay.
“Tiền xe hẳn là không dùng được nhiều như vậy.”
Thấy cô rút tay về, tài xế giật mình, tiếp the0 nghe thấy hai chữ ‘hẳn’ này, liền biết cô không hiểu về giá thị trường, lập tức vui vẻ ra mặt nói “Trời trời, đương nhiên rồi cô bé. Chẳng phải tôi đây đang định thối tiền lại cho cô đó sao Thứ tɾong tay cô bé có trị giá 10.000 baht lận đó ”
Nói xong hắn cúi người về phía trước để lục lọi hộp đựng găng tay của ghế phụ, lấy từ bên tɾong ra một cái túi nhỏ màu đen, “Để tôi coi coi, ủa, mớ này không đủ, chỉ có 9000 thôi, cô bé chờ tôi gọi đïện thoại gọi người đưa tiền tới nhé.”
Vừa nghe còn phải chờ, Hạ Hạ vội nói “Không cần 9000 cũng được.”
9000 baht, đủ để mua vé máy bay một chiềụ
“Ồ, vậy để cô bé chịu thiệt rồi.” Tài xế đưa cả túi lẫn tiền cho cô, “Vậy tôi sẽ không thu tiền xe của cô nữa ”
Hạ Hạ nhận lấy túi đen đựng tiền mặt, đưa cao thuốc phiện cho tài xế.
“Ngồi cho vừng nhé cô bé, cam đoan sẽ đưa nhóc đến sân bay an toàn ”
Tài xế đạp ͼhân ga phóng ra ra ngoài như bão táp, cô bé này tốt nhất nhanh chóng tiễn đi, nếu hôm nay chuyện này bị truyền ra ngoài, mấy người ghen tị biết được thế nào cũng có rắc rối.
: Long Đế Novel Cầu ánh kim ạ

Bình luận (0)

Để lại bình luận