Chương 64

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 64

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Câu Lạc Bộ Ngầm
Mật Mật không hỏi Lăng Nhiễm đưa cô đi đâu. Cô mệt mỏi, chỉ muốn yên tĩnh. Nhưng chiếc xe không về nhà cũ. Nó chạy ra ngoại ô, đến một khu đất bỏ hoang, nơi chỉ có những chiếc container cũ kỹ được xếp chồng lên nhau.
Trời nhá nhem tối. Nơi quái quỷ này lại sáng đèn. Nhạc xập xình, nhưng không ồn ã, mà như một nhịp đập thổn thức từ lòng đất.
Lăng Nhiễm dừng xe.
“Đây là đâu?” Mật Mật bất an hỏi.
“Một nơi để thở.” Lăng Nhiễm đáp, rồi xuống xe.
Mật Mật đi theo anh. Đây giống như một khu chợ đêm, nhưng kỳ dị hơn. Mọi người tụ tập thành từng nhóm nhỏ. Cô thấy hai người đàn ông đang ôm hôn nhau ngấu nghiến trong góc tối. Cô thấy hai người phụ nữ dựa vào nhau, ngực dán vào ngực. Cô thậm chí còn thấy một người đàn ông già đi cùng một cậu bé trẻ măng, cách họ đối xử với nhau… không giống cha con bình thường.
Một nơi tụ tập của những kẻ “lạc loài”, những mối quan hệ bị người đời phỉ nhổ.
Mật Mật nắm chặt tay Lăng Nhiễm.
“Sợ à?” Anh cười khẽ, kéo cô đi về phía một container sơn đen.
Một người phụ nữ ăn mặc khêu gợi đứng ở cửa. Cô ta nhìn thấy Lăng Nhiễm, ánh mắt sáng lên, cố tình cởi chiếc áo khoác mỏng, để lộ bộ ngực căng đầy không nội y.
Nhưng Lăng Nhiễm không thèm liếc nhìn. Anh đưa thẻ, đặt phòng.
“Phòng 069.” Người phụ nữ đưa chìa khóa, giọng lả lơi.
Lăng Nhiễm kéo Mật Mật vào trong. Cánh cửa container nặng trịch đóng sập lại, ngăn cách họ với thế giới bên ngoài.
Căn phòng bên trong sạch sẽ đến đáng ngạc nhiên, nhưng cũng lạnh lẽo. Chỉ có một chiếc giường lớn, một phòng tắm kính.
Ngay khi cửa vừa khóa, Mật Mật cảm thấy không khí thay đổi.
Lăng Nhiễm tháo kính xuống. Đôi mắt anh không còn vẻ dịu dàng giả tạo. Nó tối sầm lại, đặc quánh dục vọng.
Anh ép cô vào cánh cửa, hơi thở nóng rực phả vào mặt cô.
“Thế nào?” Giọng anh khàn đặc. “Ở đây, không ai phán xét chúng ta. Ở đây, mọi tội lỗi đều được chấp nhận.”
“Lăng Nhiễm…” Mật Mật run rẩy.
“Sai rồi.” Anh gầm gừ, ngón tay siết lấy cằm cô, buộc cô phải ngẩng lên. “Ở nơi này, đừng gọi tên của anh.”
Anh cúi xuống, môi gần như chạm vào môi cô, thì thầm:
“Gọi anh trai.”
Hơi thở của Mật Mật như ngừng lại. Nỗi sợ hãi và một thứ kích thích bệnh hoạn nào đó bắt đầu len lỏi trong huyết quản cô. Anh biết đây là đâu. Anh cố tình đưa cô đến đây. Anh muốn cô thừa nhận, ngay tại chốn dung thân của những kẻ biến thái này, rằng cô thuộc về anh, theo cái cách loạn luân nhất.
“Em…”
“Gọi. Anh. Trai.” Anh lặp lại, từng chữ một, như búa gõ vào thần kinh cô.

Bình luận (0)

Để lại bình luận