Chương 64

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 64

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tôi bị biểu tình nghiêm túc của anh lây nhiễm, vì thế xúc động ngừng lại bàn tay đang muốn tiếp tục múc cháo, chân thành không kém nói: “Đó là điều dĩ nhiên.”

“Cho nêm…” Anh tiếp tục nói: “Là vợ chồng sẽ phải có nạn cùng chịu đúng không?”

Tôi nhíu mày, nghiêng đầu bốn mươi lăm độ hồ nghi xem xét anh, chậm rãi nói: “Sau đó?”

“Sau đó..chúng ta sẽ cùng đi dự một bữa tiệc, được không?!”

Thì ra là không có bạn gái để tham dự tiệc a, còn làm bộ nói có nạn cùng chịu, khoa trương quá đi thôi.

“Nếu như em nói em không muốn đi?”

“Ha ha…” Hàn Lỗi đột nhiên cười phá lên, cười đến mức đáng ghét… “Đừng quên, anh là tổng tài đấy! Người lãnh đạo trực tiếp của em, sao?!”

“…”

Được rồi, được rồi, Lão Đại anh là lớn nhất.

“Vậy em phải mặc cái gì đi bây giờ?” Bởi vì đây là lần đầu tiên tôi theo anh tham dự một bữa tiệc cho nên liền khiêm tốn hướng anh lãnh giáo vấn đề quần áo một chút.

“Ừm…bình thường thì…” Anh trầm tư, nghiêng đầu suy nghĩ. “Hay là mặc váy xem sao…”

Miệng của anh hơi động, thanh âm rất nhỏ, tôi giống như nghe thấy được sau đó mấy chữ “mặc váy tương đối dễ dàng…” thì phải.

(Momo: Câu này của anh Lỗi một lời nhiều ý, muốn biết mời xem tiếp các chương sau *cười gian*)

Cuối cùng, tôi vẫn là lựa chọn một chiếc váy màu đen kiểu dáng đơn giản phóng khoáng, áo sơ mi trắng đi cùng chân váy đen dài đến đầu gối, bó sát quanh hông, lộ ra hai chân thon dài, thoạt nhìn vô cùng khí chất mà cũng không kém phần gợi cảm.

Tôi hết sức thỏa mãn nhìn ngắm bộ dáng của mình, tuy nhiên vẻ mặt của Hàn Lỗi lại có chút quái dị, giống như là không hài lòng cho lắm, kiểu như muốn tôi đổi quần áo đi mà lại chịu đựng không thốt ra thành lời, cuối cùng liều mạng nín nhịn coi như không xảy ra chuyện gì, lôi kéo tôi ra cửa.

Gần đây Hà Dịch rất thích cười, mặc dù bình thường cậu ta cũng hay cười nhưng bây giờ trong nụ cười ấy từng giây từng phút luôn tràn ngập tình cảm, thỏa mãn cùng đắc ý.

Mỹ thiếu niên như cậu ta, cho dù không cười cũng tràn ngập mị lực, hôm nay còn cười lộ ra cả hàm răng ngay ngắn sáng chói với mong muốn mọi người cũng được hưởng hạnh phúc không dễ có được như mình.

Ý đồ mặc dù tốt, nhưng vấn đề là các mỹ nữ cùng chị em phòng thiết kế không giống cậu ta a, ngoại trừ việc ngửa mặt kêu trời gọi đất, than vãn không thôi thì chính là hô lên ầm ỹ, anh có còn muốn đám sư tỷ đã kết hôn, chưa kết hôn, đã có bạn trai và chưa có bạn trai này sống hay không đây?!

Cậu thiếu niên đẹp trai này hiển nhiên không hề lo lắng bọn họ sống thế nào, vẫn tiếp tục duy trì nụ cười gặp ai cũng trưng ra, hơn nữa hễ cứ gặp tôi là uy lực của nụ cười này càng tăng lên gấp bội, không có biện pháp, ai bảo tôi là ân nhân của cặp tình nhân này chứ.

Hà Dịch là một đứa trẻ tốt, rất biết cách báo ân, trừ việc đối với tôi mỉm cười thăm hỏi ra thì còn rất chân chó châm trà rót nước, không chút nào giữ lại, kính dâng tài năng sáng tạo cùng năng lực sáng tác của mình, chủ động cùng tôi chia sẻ công việc, để cho kẻ có cuộc sống gia đình đang bình ổn trôi qua, dễ dàng thoải mái là tôi này càng thêm thư thả ngàn lần.

Chúng chị em mỹ nữ nhìn thấy sự hài hòa phối hợp của tôi và cậu trai trẻ thì không nhịn được rối rít âm thầm rỉ tai nhau, cuối cùng nghiêm túc cho ra một kết luận phủ đầu với uy lực công kích không hề bé nhỏ: Hạ Anh và Hà Dịch có gian tình!

Đối mặt với suy nghĩ huyễn hoặc tự cho mình là đúng này của mấy bà cô, tôi cùng với Hà Dịch chỉ nhìn nhau cười một tiếng, tiếp tục làm việc của bản thân, dù sao thanh giả tự thanh*, bọn họ thích nghĩ thế nào thì cứ việc nghĩ thế đấy đi. Dù sao có người biết rõ nguyên nhân chân chính là được rồi, ít nhất việc này tôi biết, Hà Dịch biết, quan trọng nhất là Hàn Lỗi cũng biết, như vậy là đủ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận