Chương 64

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 64

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Khí cầu
Mẹ Yến bồi ông bà ngoại cùng Giang Trí đi ra ngoài ăn cơm chiều, vốn dĩ muốn đánh thức anh, nhưng lão gia thông cảm cho anh, muốn cháu ngoại ở nhà nghỉ ngơi cho tốt. Tuy rằng mẹ anh nghiêm khắc nhưng vẫn đau lòng con trai độc nhất. Để chìa khóa xe lại, muốn anh tỉnh dậy thì tự mình lái xe về thẳng nhà.

Yến Thành một bên lái xe một bên gọi điện thoại cho Giang Ý Miên, biết được cô đang ở bên ngoài ăn sinh nhật cùng bạn bè, cũng sắp tan cuộc.

“Anh tới tồi gọi điện, em đi ra ngoài gặp anh”.

Thanh âm cô đang nhảy nhót, không giống bộ dáng đang nhàm chán chút nào.

Âm thanh ồn ào xung quanh che giấu lời chút nữa gặp, đầu bên kia tiếng người cãi cọ ầm ĩ, không biết ai gọi cô, liền cúp điện thoại.

Yến Thành thâm trầm.

Là nam.

Còn không kịp suy nghĩ, đã bị mẹ Yến gọi điện đến đánh gãy. Báo rằng bên bà đã xong, hỏi xem anh đi đâu. Yến Thành trả lời qua loa, mẹ Yến lại lải nhải nói về việc của Giang Trí. Yến Thành chẳng quan tâm, đặt điện thoại bên cạnh, mở loa ngoài.

Lái xe lúc này thật vất vả, ban đêm cuối tuần luôn tắc đường.

“Bạn trai cậu tới đây hả?”

Trong gương, Giang Ý Miên mặc một thân váy liền bó sát người, nhan sắc lạnh lùng, bên ngoài khoác chiếc áo da chống lạnh, má hồng môi đỏ. Cô đối với việc trang điểm rất thành thạo, ngày thường cũng lười, bây giờ đã trang điểm lên trông mắt ngọc mày ngài, chỉ là kiểu đơn giản nhưng vẫn lột tả được nhan sắc diễm lệ.

Cô dặm lại lớp son, bạn cô tựa ở ván cửa WC hút thuốc.

“Ừm.”

“Vậy cậu trai kia làm sao bây giờ?”

Bạn cô nói chính là người trong tiệc sinh nhật, mới quen một em trai 954318.008 (* số wechat)

Đối phương chắc chắn còn ít tuổi, vẫn còn trong thời gian dậy thì, cũng được coi là một phú nhị đại, nhưng nhìn qua vẫn non nớt. Giang Ý Miên chỉ lấy hộ cậu ta cái bật lửa, lúc uống rượu vừa rồi, đối phương đỏ mặt xin phương thức liên hệ.

Lúc cô nói chuyện với bạn trai, gắn bó keo sơn vô cùng cũng không còn là bí mật. Bạn cô muốn uyển chuyển giúp cô từ chối, kết quả Giang Ý Miên mở ra quét mã QR, cười đưa qua.

Bạn cô trợn mắt há hốc mồm.

“Chỉ là cái WeChat.” Cô nói như vậy.

Bạn cô thái độ bình tĩnh trở lại, ngượng cười không nói gì, chỉ là nhớ thời gian trước, Giang Ý Miên không phải là người đứng núi này trông núi nọ, trong lòng hơi ngờ ngợ.

“Làm sao vậy? Chuẩn bị cùng đại cẩu chia tay?” Bạn cô nghiêng đầu phun ra hơi thuốc, trêu chọc nói, “Cậu bỏ được à.”

Trừ sau Thương Ký, cô chưa từng kiên nhẫn với ai ngoài người kia.

“Không phải là bỏ được.” Giang Ý Miên soi gương, sửa sang lại chính mình rồi nói, “Nhưng mình là một người lý trí”.

Hương vị Nicotin không quá hun người, dùng để tỉnh rượu. Cô đã giải thích như vậy, người thực sự hiểu cô đều sẽ hiểu. Chỉ là…bạn cô thở ra một hơi cuối cùng, không nói nên lời.

“Đúng là người lí trí, thường thường sẽ là người chiến thắng”.

“Có lẽ vậy.” Giang Ý Miên nhún nhún vai, “Nhưng mà, mình còn chưa tính chia tay.”

“Hử?”

Cô không nói gì thêm.

Yến Thành đỗ xe xong, vừa bước xuống xe đã bị khí lạnh ập vào người, gió lạnh thổi vào dây thần kinh hơi đau. Trong khoảng thời gian này làm việc và nghỉ ngơi đều không có thời gian, nên sức khỏe cũng kém đi, hơn nữa trong lòng như có tảng đá đè nặng, vốn dĩ không muốn ỷ lại vào rượu và thuốc lá để nâng cao tinh thần.

Giang Ý Miên nói ra đón anh, đủ thời gian để rít một điếu thuốc. Ngón trỏ gõ gõ tàn thuốc đang run run, hút tới hơi cuối cùng mới nhìn thấy gương mặt quen thuộc cách đó không xa.

Lông mày anh như nhăn lại. Người dần dần hiện ra trước mắt, đôi mắt sáng lấp lánh nhìn nhau, hoàn toàn không thấy có gì đó không ổn.

“Anh hút thuốc?”

“Ừm.” Anh duỗi tay khép lại áo khoác của cô: “Mặc ít như vậy?”

“Hoạt động chút sẽ nóng.” Giang Ý Miên ngoan ngoãn theo động tác của anh khép áo lại:”Vẫn chưa xong đâu, anh có muốn vào không?”

Chuyện này làm sao mà từ chối đây. Ánh mắt anh tối tăm bóp tắt điếu thuốc, nghiền qua ánh đỏ tươi, đem cảm xúc không vui giấu vào hành động này. Cô gái nhỏ thật hưng phấn, nhảy nhót hoạt bát như con thỏ. Áo da không dài lắm, khó khăn lắm mới che được phần lưng, chiếc váy bao trọn phần mông mượt mà càng thêm xinh đẹp. Vải dệt mềm mại bao lấy thân người, bao lại chỗ kia, hình dáng gì đều thấy được.

Cô nói đây là sinh nhật, bạn cô uống say, lúc cắt bánh kem chút nữa thì cắm đầu vào chiếc bánh, nhìn qua buồn cười bao nhiêu.

Không để ý tới, phía đối diện một bóng người đi tới:

“Miên Miên?”

“Ai.” Cô kinh ngạc, là em trai vừa mới bắt chuyện. Đối phương đi từ hướng đối diện về, Giang Ý Miên hỏi:”Cậu phải về?”

Đối phương lắc đầu, “Qua đối diện mua thuốc giải rượu cho anh ấy”. Anh ấy là người tổ chức sinh nhật đang bất tỉnh vì say rượu.

“Vậy à.”

Cô hiểu rõ gật đầu, đang chuẩn bị rời đi, không hiểu sao ánh mắt đối phương vẫn luôn liếc về phía sau. Giang Ý Miên phục hồi lại tinh thần, giơ tay giới thiệu:” Đây là bạn trai tôi”.

Yến Thành gật đầu, “Chào.”

“…Chào anh.”

Cậu thiếu niên tạm biệt, nhưng thần sắc trên mặt không che giấu được, là ngốc cũng đoán được lí do.

Lúc trước tâm trạng bất an cùng áp lực lúc này đã bành trướng lên, phình to giống như quả khinh khí cầu đã được bơm khí hydro, không còn cách nào mà xẹp xuống được nữa, có vết nứt đã vỡ ra, bùm, nổ tung một tiếng ở một nơi nào đó.

Bình luận (0)

Để lại bình luận