Chương 64

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 64

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Quà của anh”
Phỉ Nhược ngồi đối diện Đàm Trạch, vui vẻ mà đưa hộp quà ra.
Phải biết để ngồi được tại đây cô đã khó khăn thế nào.
Từ khi xác định quan hệ, Thiếu Minh luôn lấy cái cớ đó để quản lí cô. Xin nghỉ một chút anh đã gặn hỏi đi đâu, làm gì, cùng ai. Cô chỉ biết thành thật trả lời và xin xỏ anh thôi.
“Cảm ơn em”
Đàm Trạch nhận lấy, hơi hơi ngắm nhìn, lại không có ý định mở ra, môi mấp máy.
“Thật ra có em lúc này, đã là món quà vô giá với anh rồi”
Mặt Phỉ Nhược thoáng chốc đỏ ửng.
Câu nói này sao sến sẩm vậy chứ.
Với lại, có gì đó sai sai nha.
“Anh lại trêu em”
“Haha”
Đàm Trạch nghe vậy thì ân cần xoa đầu cô, cười buồn. Trong tâm ẫn nhẫn bao tâm tư.
Anh nói thật cơ mà. Chắc em sẽ không bao giờ hiểu.
Reng reng.
Tiếng chuông điện thoại cắt đứt sự hụt hững của Đàm Trạch.
Là điện thoại của anh.
“Có gì sao?… Ừm, tôi sẽ sắp xếp”
“Ai vậy?”
Phỉ Nhược vừa thấy anh tắt máy đã không khỏi tò mò mà hỏi.
“Trong bệnh viện thông báo về việc đi tình nguyện cho vùng dịch nạn mới bùng phát”
Giọng anh đều đều nói.
Phỉ Nhược vừa nghe thì không khỏi nhíu mày. Cô cũng nghe nói, ở đó hình như đang gặp lũ lụt nặng, người bị thương rất nhiều, lại còn phát sinh dịch bệnh.
Không biết bệnh viện cô có đi không. Nếu có thể cô cũng muốn giúp một chút. Nhìn người người phải chịu cảnh mất người thân gia đình, cô lại thấy xót xa, thật không muốn họ phải như cô.
“Đừng buồn”
“Hả?”
Cô cười ngượng.
Đàm Trạch quả tinh mắt, lại rất hiểu cô. Chỉ cần một biểu cảm cũng nhìn thấu tâm tư của cô rồi.
Hai người như quay về ngày trước, những ngày không có gì cản trở anh quan tâm an ủi cô.
——-
“Có cần phải đi làm vội vậy không?”
Đàm Trạch ngồi trong xe nhìn qua Phỉ Nhược đang định bước xuống. Họ đang ở trước cổng bệnh viện.
Trong lòng lại thấy tiếc nuối. Thời gian cho anh bên cô đã ít sao lại còn trôi qua nhanh vậy chứ.
“Em chỉ xin nghỉ được một buổi thôi. Viện trưởng của em ấy à, rất khó tính và keo kiệt”
Phỉ Nhược vừa mở cửa xe, chưa kịp bước xuống thì quay lại cười cười,  hăng hái nói xấu người nào đó mà không sợ hậu quả.
Đàm Trạch bật cười. Cô từ khi nào biết nói xấu người khác vậy chứ. Mà người đó hình như còn là anh chồng của cô.
Cô cũng cười theo, quay ra ngoài định bước xuống, nhưng rồi cả gương mặt chợt méo xệch, cả Đàm Trạch cũng nhíu mày nhìn người bên ngoài.
Thiếu Minh.
Anh không nhìn cô mà xuyên qua cô nhìn Đàm Trạch. Bốn ánh mắt giao nhau. Không ai nói gì nhưng không khí lại căng thẳng đến đáng sợ.
Quái lạ, chỉ là anh chồng, sao lại có cảm giác thù địch rõ ràng vậy, không lẽ ghen giùm em mình sao.
Đàm Trạch quả hứng thú với ánh nhìn này của anh.
Phỉ Nhược chậm rãi bước xuống xe, trong lòng còn đang chột dạ vì những lời mình nói, không rõ anh đã nghe thấy gì hay chưa.
Đời cô, có lẽ toi rồi.
“Hì, sao anh lại ở đây?”
Giọng cô nịn nọt lấy lòng, bất quá Thiếu Minh vẫn chăm chú đọ mắt với người kia.
Ngay cả khi Đàm Trạch đầu hàng, di chuyển ánh mắt sang Phỉ Nhược chào tạm biệt cô, Thiếu Minh vẫn nhìn không rời.
Đến khi chiếc xe đã đi xa, cô mới nghe mpojt giọng nói đều đều trầm ổn, nhưng lại như từ địa ngục vọng lên của anh.
“Khó tính? Keo kiệt?”
Xong rồi, xong thật rồi!
Ba ơi, mẹ ơi cứu con.
Phỉ Nhược trong lòng không ngừng cầu nguyện. Cái miệng này, sao lại nói ra những lời đó chứ. Mà cô cũng quá xui xẻo đi.
“Không cần cầu nguyện đâu. Anh đã nghĩ ra hình phạt cho em rồi”
Thiếu Minh cười cười, mà điệu cườu này cũng quá đáng sợ đi, cô có thể nghe thấy mùi nguy hiểm a.
Anh vừa nói vừa cất bước rời đi, lại ném cho cô một câu.
“Theo anh”
Phỉ Nhược tâm can cào xé, tâm không can tình không nguyện mà đau khổ đi theo anh.
Hai người một trước một sau vào trong mà không chú ý ai đó vừa nhìn thấy họ cũng bước đi theo.
“Ưʍ… anh anh”
Phỉ Nhược lắp bắp, bị anh hôn lấy không nói nên lời.
Bị anh hôn không quan trọng, quan trọng là bọn họ… còn đang ở ngoài.
Anh thật biết cách phạt cô. Cô còn nghĩ cùng lắm anh sẽ đưa cô vào phòng rồi cho vài ngày không xuống giường, nhưng thế này cô chỉ muốn ngất luôn cho rồi.
Mặc dù đây là góc kín của bệnh viện, ít người lui tới, và tất nhiên Thiếu Minh và cô đều biết ở đây không có camara. Nhưng mà mặt cô cũng không dày đến mức có thể làm loại chuyện đó ở đây đâu.
“Ưm, mình về phòng được không.”
Anh buông tha cho đôi môi của cô, chưa đợi Phỉ Nhược vui mừng, một tay anh khéo léo mà luồn vào bên trong áo, mạnh mẽ bóp lấy quả ngực căng tròn. Giọng nói không chút nương tình.
“Em đang chịu phạt”
“Đừng mà, tha cho em đi”
Cô khóc không ra nước mắt. Cô biết sai rồi, thật sự sai rồi. Có cho cô thêm mười cái gan cô cũng không dám nói lần nữa đâu.
“Anh…”
Phỉ Nhược hốt hoảng, cảm nhận hạ thể bị nhẹ nhàng đυ.ng chạm.
Anh sẽ không thật sự phạt cô thế này chứ.
Không được, tuyệt đối không được.
Ngay lúc cô muốn phản kháng thì…
Lạch cạch.
Một tiếng động trong góc vang lên.
Thiếu Minh thoáng nhíu mày, Phỉ Nhược tim nảy lên từng nhịp.
Cả hai đồng loạt hướng ánh mắt về phía phát ra âm thanh.
Mộc Nghi tim đập thịch một phát, luốn cuốn nhìn tập tài liệu rơi dưới chân, vội cúi xuống nhặt lên, lại cố nép người để hai người họ không thấy.
Cô ta có thể cảm nhận được, tiếng bước chân đang lại gần.
Hết chap 64.

Bình luận (0)

Để lại bình luận