Chương 64

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 64

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tuy rằng mới là buổi sáng, nhưng nhiệt độ của ánh nắng lại làm hai người cảm thấy như là buổi trưa, khi Lục Tri Hạ đứng bên bờ cát cởi váy ngoài ra vẫn có hơi ngượng ngùng. Suy cho cùng vẫn là lần đầu tiên cô mặc đồ bơi lộ thế này dưới ánh mặt trời. Bộ bikini này cực kỳ ít vải, chỉ miễn cưỡng che được ba điểm mẫn cảm nhất trên người cô, những nơi khác hoàn toàn lộ ra bên ngoài, ngay cả sau mông cũng chỉ có hai đường dây, mặc cũng như không mặc gì.
Tô Cảnh đi xuống nước trước, quay đầu lại nhìn em vợ dưới ánh nắng, làn da trắng như tuyết, mà bộ bikini gợi cảm trên người lại làm cô nhìn vô cùng tao lãng, giống như đang đợi đàn ông đến xâm phạm bất cứ lúc nào.
Động tác đi vào nước của Tô Cảnh khựng lại, côn ŧᏂịŧ vừa vào nước đã căng phồng cứng lên, chống làm cho quần bơi tam giác không giấu được nữa, qυყ đầυ muốn ngóc đầu dậy.
Lục Tri Hạ cởi váy ra, có một ảo giác không mặc gì, trực tiếp để lộ cơ thể trần dưới ánh nắng, vải trên người quả thực quá ít, căn bản không che nổi, cũng là lần đầu tiên cô mặc thế này mới mẫn cảm như vậy, nhưng chị gái có thể tự nhiên ngẩng đầu ưỡn ngực chịu đựng ánh mắt của người khác, đến chỗ Lục Tri Hạ lại có hơi không tự tin, cô cũng không muốn để người khác nhìn thấy, chỉ muốn cho anh rể xem, cũng may bãi cát này không có nhiều khách, có cũng phân tán ra nhiều, không làm phiền đến nhau.
Lục Tri Hạ ôm chiếc phao lớn, dè dặt đạp trên làn sóng đi vào trong nước, nước biển được mặt trời chiếu xuống có hơi ấm, nhưng vẫn lạnh hơn nhiệt độ không khí rất nhiều, cô không nhịn được nở nụ cười, nói với anh rể ở không xa: “Lạnh quá.”
Tô Cảnh vẫn luôn nhìn cô, ánh mắt không dời đi nửa bước, vốn muốn giơ tay ra dắt cô, nhưng để ý đến vợ ở trên bờ bên kia, anh cũng không tiện tỏ ra quá thân mật, chỉ nói: “Qua đây, cẩn thận một chút.”
Đợi Lục Tri Hạ đi đến bên cạnh anh, anh mới giúp cô vòng phao vào, sau đó đẩy người cách xa bãi cát, bơi về chỗ sâu hơn, nhưng cũng không bơi ra khỏi khu an toàn.
Một đợt sóng ập đến, Lục Tri Hạ bị vây trong phao, nhẹ nhàng trồi lên theo con sóng, cô bị lắc lư đến nỗi cười thành tiếng, nói với anh rể đang đỡ phao: “Ngâm trong nước thế này thoải mái quá.”
“Còn có thể thoải mái hơn nữa, có muốn thử không?” Anh rể khàn giọng nói.
Lục Tri Hạ vẫn chưa phản ứng kịp, nghi hoặc hỏi: “Cái gì thoải mái hơn nữa?”
Tô Cảnh không trả lời trực tiếp mà nhìn cô ngâm trong nước, gần như bằng với không mặc gì, nói: “Hôm nay em đẹp thật.”
Khuôn mặt dính nước biển của Lục Tri Hạ có hơi đỏ lên, cũng không biết là xấu hổ hay bị nắng chiếu đỏ, cô hỏi: “Anh thích em mặc như này không?”
Tô Cảnh quay phao đi, để mình quay lưng về phía bãi cát, sau đó ghé đến hôn lên môi cô, nói: “Thích, nhìn rất dâʍ đãиɠ, rất dễ thao.”
Bởi vì cách khá xa bờ biển, Tô Cảnh không câu nệ gì cả, một tay đỡ phao bơi, một tay kia vươn ra trong nước, tách chân em vợ ra, để hai chân cô vòng lên eo mình, bộ ρᏂậи 🅢iиɧ ɖụ© của hai người dính sát lên nhau cách một lớp đồ bơi.
Cơ thể Lục Tri Hạ run rẩy, cho dù là ở trong nước cũng có thể cảm nhận được độ cứng và độ nóng của anh, cô nhỏ giọng nói: “Anh cứng quá đi.”
Tình cảnh lúc này đối với cô mà nói thật sự quá kí©ɧ ŧɧí©ɧ, giữa thanh thiên bạch nhật, chị gái vẫn ngồi trên bãi cát không xa, cô và anh rể lại ngâm trong nước, hạ thể cọ sát lẫn nhau, nghĩ thôi cũng cảm thấy phát điên.
“Muốn thao em.” Anh rể nghiến răng nói thẳng, từ khi phát hiện cô mặc bộ đồ bơi này, anh đã muốn thao cô rồi.
Nước biển trong veo thấm ướt cơ thể cô, cũng thấm ướt cả áo ngực của cô, hai mảnh vải nhỏ trước ngực căn bản không thể che chắn được, nhũ hoa của em vợ bị nước biển mát lạnh kí©ɧ ŧɧí©ɧ nên lồi lên, đâm nổi hai mảnh vải trắng mỏng tanh, nhìn càng ngày càng nɧu͙© ɖu͙©.
“Bây giờ không được.” Lục Tri Hạ khó xử nói, cô nhìn lên bờ biển ở phía không xa, chị gái vẫn còn nằm trên ghế, cũng không biết có nhìn bọn họ không: “Chúng ta xuống để học bơi, cứ không bơi thế này chị gái sẽ cảm thấy kỳ lạ.”
“Nhưng anh không muốn dạy em học bơi.” Anh rể nói.
Lục Tri Hạ cạn lời, chu miệng hỏi: “Tại sao lại không dạy em?”
“Bởi vì chỉ muốn thao em.” Nói rồi, anh còn đẩy đẩy háng ở dưới nước, để côn ŧᏂịŧ đã cứng lên của anh cọ lên âʍ ɦộ cô.
Bây giờ Lục Tri Hạ đã bị dạy dỗ vô cùng mẫn cảm, anh rể vừa cọ cô đã lập tức ướt rồi, thoải mái rên hừ hừ, nhịn không được vòng lấy eo anh, vặn vẹo mông cọ trở về.
“Ưʍ…”
“Còn nói không được, bây giờ dáng vẻ của em chính là muốn bị thao.” Anh rể cười cô.
“Ai bảo anh cọ em!”
“Cọ một chút đã phát tao rồi sao? Vậy em nói xem, có phải là muốn bị thao không?”
“Hừ, em không muốn.” Lục Tri Hạ cứng miệng.
Tô Cảnh nhếch mày, mượn lực của cơn sóng biển, anh dùng sức đâm háng lên, đẩy em vợ chồi lên.
“A…. A a…..”
“Bảo bối, cởϊ áσ ngực của em ra đi, anh muốn nhìn ngực của em.”
“Không được, nếu như bị nước biển quấn đi, một lúc nữa em trở về như thế nào.”
“Chỉ cởi dây ra thôi, sẽ không quấn đi đâu.” Anh rể khàn giọng dỗ cô, hạ thể càng cọ sát tao bức cô nhanh hơn, làm cả người em vợ run rẩy, đầu óc choáng váng.
Cô nhỏ giọng rêи ɾỉ, kɧoáı ©ảʍ nơi âʍ ɦộ làm cô không còn cách nào nghĩ đến điều khác, bản năng nghe theo mệnh lệnh của anh rể, một tay run rẩy vươn ra đằng sau, cởi bỏ nút buộc sợi dây nhỏ.
Nhất thời, áo ngực nhỏ giam cầm ngực lớn bị lỏng ra, đầṳ ѵú màu hồng run rẩy hiện ra trước mắt anh rể.

Bình luận (0)

Để lại bình luận